
Cảm nhận về nhân vật tôi trong đoạn trích Hồi kí Gia đình, bạn bè và đất nước (Nguyễn Thị Bình)
Tôi là người hạnh phúc. Tôi đã lấy được người mình yêu, và đó cũng là mối tình đầu. Vì công tác, anh Khang và tôi thường xa nhau. Nhưng tình nghĩa giữa chúng tôi đã giúp tôi đứng vững và hoàn thành nhiệm vụ. Năm 1956, tôi sinh cháu Thắng, năm 1960, tôi sinh cháu Mai.
Chiến tranh chống Mỹ ngày càng ác liệt, tôi phải xa các con đi làm nhiệm vụ công tác đối ngoại ở xa. Có đồng chí hỏi tôi, để hoàn thành nhiệm vụ nặng nề được Đảng, Nhà nước giao phó, tôi có khó khăn gì nhất? Khó khăn thì không ít, nhiệm vụ được giao luôn cao hơn sức mình. Có lẽ nhiều đồng chí cũng như tôi, trong lúc đất nước đang sôi sục chiến đấu với kẻ thù, không thể từ chối bất kỳ việc gì mà kháng chiến, đất nước đang cần. Nhưng có một khó khăn mà tôi không vượt qua được, mà đành phải hy sinh đó là việc chăm sóc hai con. Từ hai tuổi chúng đã phải đi nhà trẻ, một tuần mới về nhà một lần, khi mẹ đi vắng có các cậu đưa đón, các cậu bận thì không được về. Khi các con tôi đã lớn hơn, tôi phải đi vắng hằng năm, phải gửi Thắng và Mai cho trường nội trú. Chiến tranh ác liệt, các cháu lại đi sơ tán với dì. Ba ở quân đội nên cũng không lo được cho các con. Đi công tác xa, nghe bom đạn rơi gần chỗ con ở, tôi lo lắng đến thắt lòng, thương các con vô cùng. Đất nước bị chia cắt trong hơn hai mươi năm, tôi cảm thông sâu sắc với các anh, các chị phải xa con đằng đẵng, khiến chúng thiếu tình thương và sự dạy dỗ cần thiết. Chiến tranh, biết bao nhiều người phải hy sinh, còn có lựa chọn nào khác!
Về gia đình, tôi phải nói trước hết về ba tôi. Mẹ tôi mất sớm khi ba tôi mới 42 tuổi. Thương con, lại trong cảnh kháng chiến, ba tôi không đi bước nữa. Bây giờ nghĩ lại, nếu sau ngày ra Bắc, ba tôi có người chăm sóc khi bệnh hoạn trong lúc tất cả chúng tôi đều ở xa, chắc ba tôi đỡ khổ hơn.
Ba tôi là người cương trực. Nghe nói trong cải cách ruộng đất, ông dám đứng ra bảo vệ một số người bị quy chụp oan. Ông cũng là người khỏe mạnh, trước đây công tác ở ngành trắc địa, từng băng rừng lội suối như không, nhưng có lẽ do bị địch bắt và tra tấn nhiều lần, và sau này làm Trưởng ban Công binh Nam Bộ hoạt động trong rừng sâu, nước độc nên khi lớn tuổi thì đổ bệnh, ba tôi phải nằm bệnh viện hàng nửa năm. Năm 1969, ở Hội nghị Paris về nhận chỉ thị, tôi hết sức đau buồn khi biết tin ba đã nằm viện mấy tháng rồi, người gầy còm, tiểu tụy. Tôi ôm lấy ba, nước mắt giàn giụa: “Ba ốm sao không cho con hay?” Ba tôi xúc động trả lời: “Chuyện ba ốm là chuyện nhỏ, việc con làm hiện nay quan trọng hơn. “Thế đó, ba tôi rất thương các con, nhưng lúc nào cũng nghĩ đến việc chung. Ông tự hào là cả gia đình đều tham gia kháng chiến […]
Đời tôi, do công tác nên thường xa gia đình, nhưng những người thân yêu của tôi như bao giờ cũng luôn ở cạnh, gắn bó và là động lực trong mọi công việc của tôi. Cũng có thể nói tôi có một cuộc đời rất lạ, không thể tách ảnh hưởng và tình thương của gia đình trên mỗi bước đường nhiều nỗi gian truân của mình. Đó là sức mạnh và cũng là hạnh phúc của đời tôi
(Trích Hồi kí Gia đình, bạn bè và đất nước, Nguyễn Thị Bình, NXB Tri thức, tr.78-30)
Gợi ý
1. Nhân vật “tôi” là một người phụ nữ giàu tình yêu thương đối với gia đình:
– Luôn lo lắng, xót xa và thương nhớ các con khi thường xuyên phải xa nhà vì nhiệm vụ.
– Tự hào, kính trọng và biết ơn sâu nặng về sự hi sinh lớn lao của người cha; xót đau khi không thể ở bên chăm sóc khi cha đau ốm.
2. Nhân vật “tôi” còn là một người có lý tưởng, bản lĩnh, ý thức trách nhiệm cao đối với đất nước:
– Chấp nhận nhiều hi sinh trong cuộc sống riêng, sẵn sàng nhận nhiệm vụ.
– Tinh thần cống hiến và lí tưởng cách mạng cao đẹp.
3. Đánh giá về nhân vật “tôi”:
Nhân vật tôi hiện lên vừa là người phụ nữ giàu tình cảm vừa là người phụ nữ đầy bản lĩnh qua những dòng hồi ức kết hợp nhuần nhuyễn giữa sự kiện hiện thực và trải nghiệm, thái độ, đánh giá của người viết.
Đoạn văn 200 chữ cảm nhận về nhân vật tôi trong đoạn trích Hồi kí Gia đình, bạn bè và đất nước (Nguyễn Thị Bình)
Trong đoạn trích hồi kí Gia đình, bạn bè và đất nước, hình ảnh nhân vật “tôi” của Nguyễn Thị Bình hiện lên thật đẹp trong sự đan xen giữa những rung động đời thường và chiều sâu của lí tưởng sống. Đó là một người mẹ mang trái tim nhạy cảm, luôn đau đáu hướng về các con trong những tháng năm xa cách. Mỗi lần nghĩ đến cảnh con nhỏ thiếu vắng vòng tay chăm sóc, lòng bà như thắt lại, nỗi thương nhớ cứ lặng lẽ dâng lên giữa những bộn bề công việc. Tình yêu thương ấy không chỉ dành cho con mà còn gửi trọn nơi người cha đáng kính, người đã âm thầm hi sinh cả cuộc đời cho cách mạng. Trong giây phút gặp lại cha nơi bệnh viện, niềm xúc động vỡ òa thành nước mắt, xen lẫn nỗi ân hận vì chưa thể trọn đạo làm con. Thế nhưng, vượt lên trên những riêng tư sâu kín, nhân vật “tôi” vẫn lựa chọn đứng về phía nghĩa lớn. Giữa khói lửa chiến tranh, khi đất nước cần, bà không cho phép mình chùn bước, sẵn sàng chấp nhận mất mát để hoàn thành nhiệm vụ. Chính sự hòa quyện giữa tình cảm gia đình tha thiết và ý chí kiên định đã làm nên vẻ đẹp đầy cảm động của nhân vật, đồng thời gợi lên hình ảnh người phụ nữ Việt Nam vừa dịu dàng, giàu yêu thương, vừa mạnh mẽ, kiên cường trong những năm tháng lịch sử nhiều gian nan.
Chủ đề:Đọc hiểu hồi ký Gia đình bạn bè và đất nước, Gia Đình Bạn bè Và Đất Nước độc Online, Gia đình bạn bè và đất nước Review, Hồi Ký Nguyễn Thị Bình Đọc online, Hồi ký nguyễn thị bình gia đình bạn bè và đất nước pdf, Hồi ký Nguyễn Thị Bình PDF, Mua sách Gia đình Bạn bè và Đất Nước (Hồi ký Nguyễn Thị Bình)
