
Phân tích tình yêu thiên nhiên của nhân vật “tôi” trong bài thơ “Thiên nhiên” của Nhiên Đăng
Thiên nhiên
Đi trong nắng, trong mưa
buổi trưa buổi chiều
chập choạng tối
về ngồi dưới gốc cây
nghe trăng sao và trời đất
những chiếc lá đang rơi
nghe trong thinh lặng trong ồn ào trong cái chết
trên mặt hồ chú chim bói cá vừa đập cánh bay qua…
Tôi thắp một ngọn nến trắng và ngồi cầu nguyện
xin đừng ngăn một dòng chảy của sông
đừng tắt tiếng hát của suối
đừng thiêu trụi những cái cây của rừng
đừng lấp ao hồ để xây thêm những tòa cao ốc…
Mẹ thiên nhiên nuôi nấng chúng ta
nơi con ong đang mơ cây táo ra hoa
người nông dân yêu chú gà trống vẫn gáy mỗi sớm hôm
yêu cánh đồng, cá tôm, bốn mùa phù sa nuôi nấng
cùng hương thơm của những bông hoa đang nở trong vườn…
– Nhiên Đăng
Gợi ý
– Giới thiệu văn bản , tác giả
– Nêu chủ đề của đoạn: tình yêu thiên nhiên của nhân vật tôi
– Phân tích được các biểu hiện của tình yêu thiên nhiên của nhân vật “tôi” được thể hiện trong bài thơ:
+ lắng nghe những âm thanh của thế giới thiên nhiên
+ lời nguyện cầu tha thiết con người không can thiệp thô bạo vào đời sống của thiên nhiên
+ lòng biết ơn sâu sắc gửi tới mẹ thiên nhiên cùng thông điệp biết yêu thế giới thiên nhiên muôn màu như tình yêu bình dị của người nông dân dành cho đồng đất, vườn tược …
– Phân tích làm rõ tác dụng của các biện pháp tu từ trong việc biểu đạt nội dung ý thơ: điệp ngữ, ẩn dụ, nhân hóa, liệt kê; đặc biệt chú ý tác dụng của thể thơ tự do trong việc tạo nên nét đặc sắc của bài thơ.
Đoạn văn nghị luận 200 chữ phân tích tình yêu thiên nhiên của nhân vật “tôi” trong bài thơ “Thiên nhiên” của Nhiên Đăng
Bài thơ “Thiên nhiên” của Nhiên Đăng vang lên như một lời tự tình trong trẻo mà sâu lắng về mối giao hòa giữa con người và vũ trụ, nổi bật ở đó là tình yêu thiên nhiên thiết tha của nhân vật “tôi”. Tình yêu ấy trước hết được thể hiện qua sự hòa mình trọn vẹn vào nhịp sống đất trời: “đi trong nắng, trong mưa”, “ngồi dưới gốc cây”, lặng nghe “trăng sao và trời đất”. Điệp ngữ “trong” cùng động từ “nghe” lặp lại nhiều lần không chỉ gợi nhịp điệu miên man mà còn cho thấy một tâm hồn rộng mở, nhạy cảm trước từng chuyển động dù là “thinh lặng” hay “ồn ào”. Cao hơn thế, tình yêu ấy hóa thành lời nguyện cầu khẩn thiết: “đừng ngăn một dòng chảy của sông… đừng thiêu trụi những cái cây của rừng…”. Điệp cấu trúc “đừng” vang lên như tiếng chuông cảnh tỉnh trước sự tàn phá của con người. Hình ảnh ẩn dụ “Mẹ thiên nhiên” cùng hàng loạt phép liệt kê: con ong, cây táo, cánh đồng, cá tôm… đã khắc sâu lòng biết ơn đối với nguồn sống bao dung. Thể thơ tự do phóng khoáng giúp cảm xúc tuôn chảy tự nhiên, khiến lời thơ trở thành thông điệp tha thiết: hãy yêu và gìn giữ thiên nhiên như yêu chính cội nguồn sự sống của mình.
