
Phân tích hình tượng “gió” trong “Gió và tình yêu thổi trên đất nước tôi” của Lưu Quang Vũ
Gió và tình yêu thổi trên đất nước tôi
Như tiếng gọi ngàn đời không khuất phục
Đất nước giống như con thuyền xuyên gió mạnh
Những mối tình trong gió bão tìm nhau.
Qua mọi điều, ngọn gió có qua đâu
Luôn luôn ra đi, luôn luôn mới đến
Thơ em viết về một vùng cát biển
Cỏ mặt trời trong lốc bụi lăn đi…
Đã có lần tôi muốn nguôi yên
Khép cánh cửa lòng mình cho gió lặng
Nhưng vô ích làm sao quên được
Những yêu thương khao khát của đời tôi.
Tôi thở trong sức gió muôn người
Mùa gió mới nhờ em tôi có lại
Bài hát cũ tôi hát cùng đồng đội
Lại dập dồn như gió khắp rừng khuya.
Dẫu đêm nay ngọn gió mùa hè
Còn bề bộn một vùng gạch ngói
Lịch sử quay những vòng xoáy gian nan
Đất nước tôi như một con thuyền
Lướt trên sóng những ngực buồm trắng xoá.
Ước chi được hoá thành ngọn gió
Để được ôm trọn vẹn nước non này
Để thổi ấm những đỉnh đèo buốt giá
Để mát rượi những mái nhà nắng lửa
Để luôn luôn được trở lại với đời…
(trích “Gió và tình yêu thổi trên đất nước tôi”, Lưu Quang Vũ)
Gợi ý
1. Phân tích hình tượng gió:
– Gió là hình tượng xuyên suốt, bao trùm đoạn thơ; gắn bó, song hành trong suốt chiều dài lịch sử và tương lai tươi sáng của đất nước tôi.
– Tôi muốn hóa thân thành gió để được đồng hành và bảo vệ đất nước.
2. Đánh giá được giá trị của hình tượng gió
Gió là một hình tượng thơ đặc sắc gợi vẻ đẹp vừa giản dị, vừa hùng vĩ, bất khuất của non sông đất nước. Qua hình tượng gió, nhà thơ bộc lộ tình yêu tha thiết và khát vọng được dâng hiến cho đất nước luôn tươi đẹp, trường tồn.
Đoạn văn 200 chữ phân tích hình tượng “gió” qua cảm nhận của nhân vật trữ tình tôi trong đoạn trích thơ “Gió và tình yêu thổi trên đất nước tôi” của Lưu Quang Vũ
Hình tượng thơ là kết quả của một quá trình cô đọng cảm xúc và tư duy, nơi hình ảnh vượt ra khỏi nghĩa tả thực để trở thành “linh hồn” của bài thơ. Trong đoạn trích “Gió và tình yêu thổi trên đất nước tôi” của Lưu Quang Vũ, hình ảnh “gió” đã được xây dựng như một biểu tượng giàu sức gợi. Lưu Quang Vũ đã thổi vào hình tượng “gió” một linh hồn sống động, để gió không chỉ là hơi thở của thiên nhiên mà còn là nhịp đập của đất nước. Gió cất lên như “tiếng gọi ngàn đời không khuất phục”, mang theo sức mạnh âm thầm mà bền bỉ, dìu con thuyền Tổ quốc vượt qua những mùa sóng dữ. Gió đi qua bao miền, mang theo cả những mối tình nồng nàn trong bão tố, những khao khát không chịu ngủ yên trong lòng người. Trong sâu thẳm, nhân vật trữ tình từng muốn khép lòng mình lại để tìm chút bình yên, nhưng càng cố quên, gió càng trở về, lay động, đánh thức, khiến trái tim không thể thôi yêu thương và gắn bó. Gió vì thế trở thành dòng chảy không ngừng của sự sống, của lịch sử, của những ước mơ luôn được tiếp nối. Và đến khi cất lên ước nguyện hóa thân thành gió, cái tôi trữ tình đã bộc lộ một khát vọng thật đẹp: được ôm trọn non sông, hong ấm những đỉnh đèo lạnh buốt, làm dịu mát những mái nhà nắng lửa, để được sống trọn vẹn cùng đất nước trong từng nhịp chuyển động. Gió vừa dịu dàng vừa dữ dội, vừa gần gũi vừa lớn lao, chuyên chở một tình yêu Tổ quốc thiết tha và niềm khao khát dâng hiến không bao giờ vơi cạn.
Chủ đề:Gió và tình yêu thổi trên đất nước tôi Đọc hiểu, Gió và tình yêu thổi trên đất nước tôi lời bài hát, Gió và tình yêu thổi trên đất nước tôi năm xuất bản, Gió và tình yêu thổi trên đất nước tôi sách, Gió và tình yêu thổi trên đất nước tôi sheet, Hoàn cảnh sáng tác Gió và tình yêu thổi trên đất nước tôi, Nội dung bài thơ Gió và tình yêu thổi trên đất nước tôi, Phần tích Gió và tình yêu thổi trên đất nước tôi















