
Phân tích nét tính cách của nhân vật bà cô trong đoạn trích Nếp nhà của Nguyễn Khải
Nếp nhà
(Tóm tắt bối cảnh: Nhân vật tôi mỗi lần ra Hà Nội đều đến thăm bà cô mình. Bà tám mươi tuổi, sống trong một ngôi nhà ngay giữa đại lộ trung tâm trông thẳng ra hồ Hoàn Kiểm. Theo nhân vật tôi, bà sống rất nguyên tắc. Lần này, nhân vật tôi ra Hà Nội vào đúng mùa xuân và lại đến thăm bà cô mình.)
[….] Chưa bao giờ tôi thấy người Hà Nội ăn mặc sang trọng như bây giờ. Chưa bao giờ tôi thấy phố xá chói lòa những tủ kính, những bảng hiệu và ánh sáng như bây giờ. Vậy mà một nhà giàu của Hà Nội có dư điều kiện để thay đổi lại không chịu thay đổi. Một đại gia đình gồm hai con trai, hai con dâu, một gái, một rể và những đứa con của họ vẫn sống chung dưới một mái nhà, ăn chung một bếp ăn. Thiên hạ thì chia ra, bà cụ lại gom vào. Vẫn rất êm thấm mới lạ chứ!. Nếp nhà đã thắng được tự do của cá nhân sao? Phải nói thêm, cái nếp nhà này cũng ít ai theo kịp. Người con dâu cả vốn là con gái Hàng Bồ, đỗ đại học, là một cô gái kiêu hãnh, tự tin, không dễ nhân nhượng. Ai cũng nghĩ hai người đàn bà, một già một trẻ, cùng sắc sảo sẽ rất khó chấp nhận nhau. Vậy mà họ ăn ở với nhau đã mười lăm năm chả có điều tiếng gì. Người chị của cô con dâu đến nói với bà cô tôi: “Bác chịu được tính nó thì con cũng phục thật đấy”. Bà cải chính: “Đúng là tôi có phần phải chịu nó nhưng nó cũng có phần phải chịu tôi, mỗi bên chịu một nửa”. Bà bảo, con dâu là vàng trời cho, mình không có công đẻ ra nó cũng không nuôi nó ăn học ngày nào, bỗng dưng nó về nhận mình là mẹ, sinh con đẻ cái cho dòng họ, cáng đáng mọi việc từ trẻ đến già, không lễ sống nó thì thôi còn hoạnh họe nỗi gì.
Bà chiều quý và tôn trọng các con dâu thật lòng nên cả hai nàng dâu đều tâm sự với mẹ chồng: “Con ở với mẹ còn thoải mái hơn ở nhà với mẹ con”. Con rể và con gái được nhận nhà ở một khu tập thể, nhà chật, lại xa, con còn nhỏ. Nhưng anh con rể không muốn nhờ vả mẹ vợ, tự mình cũng thấy không tiện mà người ngoài nhìn vào càng không tiện. Bà biết thế nên bảo con rể: “Trong cái nhà của tôi có một phòng dành cho vợ anh. Của vợ anh tức là của anh. Cũng như mọi thứ của anh tức là của vợ anh. Chẳng lẽ anh bảo không phải”. Năm ngoái khu phố có yêu cầu bà cụ báo cáo về nếp sống gia đình cho hàng phố học tập. Bà từ chối, khi tôi lại thăm bà nói riêng: “Cái chuyện ấy ai cũng biết cả, chỉ khó học thôi”. Tôi cười: “Lại khó đến thế sao?”. Bà cụ nói: “Trong nhà này, ba đời nay, không một ai biết tới câu mày, câu tao. Anh có học được không?” À, thế thì khó thật. Theo bà cụ, thời bây giờ có được vài trăm cây vàng không phải là khó, cũng không phải là lâu, nhưng có được một gia đình hạnh phúc phải mất vài đời người, phải được giáo dục vài đời. Hạnh phúc không bao giờ là món quà tặng bất ngờ, không thể đi tìm mà cũng không nên cầu xin. Nó là cách sống, một quan niệm sống, là nếp nhà, ở trong tay mình nhưng nhận được ra nó, có ý thức vun trồng nó lại hoàn toàn không dễ.
(Trích Nếp nhà, Nguyễn Khải, in trong Hà Nội trong mắt tôi – Tập truyện ngắn,NXB Thời đại, 2010, tr.7-10)
* Chú thích: Tác giả Nguyễn Khải (1930 – 2008), sinh tại Hà Nội.
Bài văn phân tích nét tính cách của nhân vật bà cô trong đoạn trích Nếp nhà của Nguyễn Khải
Giữa nhịp sống gấp gáp của thời hiện đại, khi nhiều giá trị xưa cũ dần phai nhạt, hình ảnh bà cô trong đoạn trích Nếp nhà của Nguyễn Khải hiện lên như một điểm tựa ấm áp, bền bỉ của đạo lí gia đình. Qua lời kể dung dị mà trân trọng, người đọc nhận ra ở nhân vật ấy một vẻ đẹp đáng quý: sự sâu sắc trong suy nghĩ, lòng bao dung trong cách đối đãi và một ý thức gìn giữ nếp nhà bền bỉ, lặng thầm mà kiên định.
Đi sâu vào cách bà cô đối xử với con cái, có thể thấy rõ một tấm lòng rộng mở và một cái nhìn rất mực công bằng. Bà không đặt mình vào vị thế bề trên để áp đặt, mà luôn lựa chọn sự thấu hiểu và sẻ chia. Đặc biệt, với con dâu, những người vốn dễ rơi vào khoảng cách trong nhiều gia đình, bà lại dành cho họ sự tôn trọng chân thành. Hai nàng dâu sống trong ngôi nhà ấy không chỉ hòa thuận mà còn cảm thấy dễ chịu như đang ở chính mái ấm của mình. Điều đó không phải tự nhiên mà có, mà là kết quả của cách cư xử tinh tế, của một tấm lòng biết nghĩ cho người khác. Lời bà nói “mỗi bên chịu một nửa” giản dị mà sâu sắc, gợi mở một quan niệm sống tiến bộ, nơi mọi mối quan hệ đều cần sự nhường nhịn và cảm thông từ cả hai phía.
Không dừng lại ở đó, cách bà đối đãi với con rể càng cho thấy sự từng trải và khéo léo trong ứng xử. Khi nhận ra sự ngại ngùng của con rể, bà không ép buộc hay trách móc, mà lựa lời nhẹ nhàng, vừa chân thành vừa thuyết phục. Cách bà lí giải về sự gắn bó giữa vợ chồng không chỉ xóa đi khoảng cách mà còn gieo vào lòng người nghe cảm giác được tôn trọng, được đón nhận như một thành viên thực sự của gia đình. Ẩn sau những lời nói giản dị ấy là một tấm lòng ấm áp và một trí tuệ sống đáng quý.
Nổi bật hơn cả ở bà cô chính là ý thức gìn giữ “nếp nhà”, một giá trị tinh thần thiêng liêng của gia đình Việt. Bà không xem đó là điều có thể phô bày hay khoe khoang, bởi với bà, nếp nhà không phải là lời nói, mà là cách sống được vun đắp qua năm tháng. Khi từ chối việc “báo cáo” về nếp sống gia đình, bà như muốn nhấn mạnh rằng những điều tốt đẹp ấy phải được cảm nhận bằng sự trải nghiệm chứ không thể học thuộc hay sao chép. Ba đời trong gia đình không có những lời lẽ thô ráp, cộc cằn, đó không chỉ là một chi tiết đáng chú ý mà còn là minh chứng cho một nền tảng đạo đức vững chắc, nơi tình yêu thương và sự tôn trọng luôn được đặt lên hàng đầu.
Qua hình tượng bà cô, Nguyễn Khải đã khắc họa thành công một người phụ nữ Hà Nội mang vẻ đẹp truyền thống mà vẫn rất gần gũi với đời sống hôm nay. Ở bà hội tụ sự dịu dàng, nền nã cùng một bản lĩnh vững vàng trong cách nghĩ, cách sống. Đó không phải là những phẩm chất xa vời mà chính là những giá trị được bồi đắp qua từng hành động nhỏ, từng cách cư xử thường ngày.
Nhìn vào hình ảnh ấy, mỗi người có lẽ sẽ tự hỏi mình đã làm gì để giữ gìn mái ấm gia đình. Khi đời sống ngày càng bị chi phối bởi những giá trị vật chất, việc nuôi dưỡng tình thân, gìn giữ nếp nhà lại càng trở nên cần thiết hơn bao giờ hết. Bà cô không chỉ tồn tại trên trang văn mà còn như một lời nhắc nhở dịu dàng: hạnh phúc gia đình không đến từ những điều lớn lao, mà được kết tinh từ sự yêu thương, thấu hiểu và trách nhiệm của mỗi người.
Đoạn văn 200 chữ phân tích nét tính cách của nhân vật bà cô trong đoạn trích Nếp nhà của Nguyễn Khải
Giữa những xô bồ và đổi thay của cuộc sống hiện đại, hình ảnh một người phụ nữ gìn giữ nề nếp gia phong, sống trọn tình trọn nghĩa với gia đình trở thành điểm tựa bình yên cho bao thế hệ. Trong đoạn trích Nếp nhà của Nguyễn Khải, nhân vật bà cô hiện lên với vẻ đẹp của một người phụ nữ sâu sắc, bao dung và đầy hiểu biết, luôn dành tình yêu thương chân thành cho con cháu và đặc biệt có ý thức giữ gìn truyền thống gia đình. Cách bà đối xử với con dâu bằng tấm lòng công bằng, trân trọng qua câu nói: “Đúng là tôi có phần phải chịu nó nhưng nó cũng có phần phải chịu tôi” thể hiện sự thấu hiểu, tinh thần bình đẳng trong ứng xử gia đình. Với con rể, bà dùng lời lẽ nhẹ nhàng, tinh tế để thu hẹp khoảng cách thế hệ, khiến người trẻ cảm thấy được tôn trọng. Trên hết, bà luôn tâm niệm rằng hạnh phúc không thể xin hay cầu mà phải được vun đắp qua từng hành động nhỏ, qua nền nếp sống của nhiều thế hệ. Câu nói “ba đời nay, không ai biết đến câu mày, câu tao” không chỉ là lời tự hào mà còn là minh chứng sống động cho “nếp nhà” – thứ tài sản vô giá mà bà một lòng gìn giữ. Bà cô trở thành biểu tượng đẹp của người phụ nữ Hà Nội xưa, nhắc nhở ta biết nâng niu và tiếp nối giá trị gia đình trong một xã hội đang không ngừng chuyển động.















