
Cảm nhận đoạn trích “Tiếng Việt” của Lưu Quang Vũ
Tiếng Việt
Tiếng tha thiết, nói thường nghe như hát
Kể mọi điều bằng ríu rít âm thanh
Như gió nước không thể nào nắm bắt
Dấu huyền trầm, dấu ngã chênh vênh.
Dấu hỏi dựng suốt ngàn đời lửa cháy
Một tiếng vườn rợp bóng lá cành vươn
Nghe mát lịm ở đầu môi tiếng suối
Tiếng heo may gợi nhớ những con đường.
Trái đất rộng giàu sang bao thứ tiếng
Cao quý thâm trầm rực rỡ vui tươi
Tiếng Việt rung rinh nhịp đập trái tim người
Như tiếng sáo như dây đàn máu nhỏ.
Mỗi sớm dậy nghe bốn bề thân thiết
Người qua đường chung tiếng Việt cùng tôi
Như vị muối chung lòng biển mặn
Như dòng sông thương mến chảy muôn đời.
– Lưu Quang Vũ
I. Mở đoạn
Giới thiệu tác giả Lưu Quang Vũ và bài thơ Tiếng Việt.
Khái quát: Đoạn thơ ca ngợi vẻ đẹp của tiếng Việt, đồng thời thể hiện tình yêu và niềm tự hào về tiếng mẹ đẻ.
II. Thân đoạn
1. Vẻ đẹp giàu nhạc tính và sức biểu cảm của tiếng Việt
– Tiếng Việt ngọt ngào, tha thiết qua các hình ảnh: “nói thường nghe như hát”, “ríu rít âm thanh”.
– Thanh điệu tiếng Việt độc đáo: “dấu huyền trầm, dấu ngã chênh vênh, dấu hỏi dựng…”.
2. Tiếng Việt gắn bó với quê hương và tâm hồn dân tộc
– Hình ảnh thiên nhiên quen thuộc: vườn, tiếng suối, heo may, con đường.
– Tiếng Việt lưu giữ vẻ đẹp của quê hương, văn hóa và kí ức dân tộc.
3. Tiếng Việt là niềm tự hào và sợi dây gắn kết con người
– Tiếng Việt giàu đẹp, có sức lay động trái tim: “rung rinh nhịp đập trái tim người”.
– Là tiếng nói chung gắn kết cộng đồng, mang sức sống bền vững: “như dòng sông thương mến chảy muôn đời”.
– Thông điệp: Cần yêu quý, giữ gìn và phát huy sự trong sáng, giàu đẹp của tiếng Việt.
III. Kết đoạn
– Khẳng định giá trị của hình tượng tiếng Việt: biểu tượng cho văn hóa, tâm hồn và bản sắc dân tộc.
– Nêu cảm xúc: Tự hào, yêu quý tiếng mẹ đẻ và ý thức giữ gìn tiếng Việt.
Đoạn văn 200 chữ cảm nhận đoạn trích “Tiếng Việt” của Lưu Quang Vũ
Lưu Quang Vũ là một nghệ sĩ tài hoa của văn học Việt Nam hiện đại, thơ ông luôn chan chứa tình yêu quê hương, đất nước và con người. Với bài thơ Tiếng Việt, nhà thơ đã cất lên tiếng lòng tha thiết về vẻ đẹp của ngôn ngữ dân tộc. Ngay từ những câu thơ đầu, tiếng Việt hiện lên giàu nhạc tính qua những âm thanh “tha thiết”, “ríu rít”, “như hát”, khiến lời nói dân tộc trở nên mềm mại, gần gũi và giàu sức biểu cảm. Đặc biệt, cách cảm nhận tinh tế về thanh điệu qua “dấu huyền trầm, dấu ngã chênh vênh”, “dấu hỏi dựng” đã biến những dấu thanh vô hình thành những hình ảnh có dáng vẻ, âm hưởng riêng. Tiếng Việt còn gắn với vẻ đẹp thân thuộc của quê hương qua “tiếng vườn”, “tiếng suối”, “tiếng heo may”, lưu giữ trong đó biết bao cảnh sắc và kí ức dân tộc. Đến khổ thơ cuối, tiếng Việt trở thành sợi dây gắn kết con người: “Người qua đường chung tiếng Việt cùng tôi”, bền bỉ như “dòng sông thương mến chảy muôn đời”. Qua đoạn thơ, Lưu Quang Vũ bộc lộ niềm yêu mến, tự hào sâu sắc đối với tiếng mẹ đẻ, đồng thời nhắc nhở mỗi người biết trân trọng và gìn giữ sự trong sáng, giàu đẹp của tiếng Việt.
Chủ đề:Bài thơ tiếng Việt của Lưu Quang Vũ đọc hiểu, Bài thơ tiếng Việt Lưu Quang Vũ lớp 9, Cảm nhận bài thơ tiếng Việt của Lưu Quang Vũ, Lời bài thơ tiếng Việt của Lưu Quang Vũ, Nội dung bài thơ tiếng Việt của Lưu Quang Vũ, Tình yêu đất nước trong bài thơ tiếng Việt của Lưu Quang Vũ, Viết đoạn văn ghi lại cảm nghĩ về bài thơ tiếng việt của lưu quang vũ, Việt đoạn văn khoảng 200 chữ nêu cảm nhận của em về văn bản tiếng việt lưu quang vũ
