
Phân tích chủ đề và một số nét đặc sắc nghệ thuật của truyện ngắn “Quê hương” của Đào Quốc Thịnh
I. Mở bài
Giới thiệu vấn đề nghị luận: Tác phẩm Quê hương, tác giả Đào Quốc Thịnh và vấn đề nghị luận
II. Thân bài
a. Phân tích chủ đề:
– Chủ đề của truyện: Ca ngợi tình yêu quê hương gắn liền với tình cảm gia đình, đặc biệt là tình bà cháu sâu nặng. Qua đó, truyện nhắn nhủ con người cần biết trân trọng cội nguồn, gia đình và những giá trị giản dị nhưng thiêng liêng của cuộc sống.
– Phân tích chủ đề thể hiện qua nhân vật: Vai trò quan trọng của gia đình và quê hương trong việc làm thay đổi suy nghĩ của nhân vật tôi theo chiều hướng tích cực:
+ Nhân vật tôi bồi hồi, xúc động nhớ lại kỷ niệm lần đầu về quê nội thăm bà. Lúc đó, nhân vật đã có thái độ chê bai, thất vọng vì cuộc sống ở quê: đường làng lầy lội, thịt toàn mỡ, canh cua nhạt, không mì chính,…
+ Câu chuyện của bà về tuổi thơ của bố giúp nhân vật tôi nhận ra giá trị đích thực của cuộc sống: biết ơn, trân quí cội nguồn, gia đình và quê hương.
+ Khi bà đã mất, hè năm nào nhân vật tôi cũng về thăm quê dù quê hương đã đổi thay song những ký ức về bà, về ánh trăng, lũy tre làng mãi in sâu trong tâm trí tôi.
b. Một số đặc sắc nghệ thuật:
– Ngôi kể thứ nhất: Người kể chuyện xưng tôi tạo sự gần gũi, chân thực.
– Cốt truyện đơn giản nhưng giàu ý nghĩa.
– Tình huống truyện tự nhiên đặt nhân vật vào tình huống đời thường để bộc lộ sự thay đổi trong tâm trạng, suy nghĩ của mình.
– Nhân vật được xây dựng chủ yếu qua suy nghĩ, hành động, lời nói,…
c. Đánh giá
– Truyện ngắn Quê hương của tác giả Đào Quốc Thịnh đã giúp chúng ta nhận thức sâu sắc hơn những điều giản dị trong cuộc sống: biết yêu quý những người thân yêu, trân trọng cội nguồn. Đó cũng chính là biểu hiện của tình yêu quê hương, đất nước cần có của mỗi người trong hành trình trưởng thành.
III. Kết bài
– Khái quát giá trị, ý nghĩa của những đặc sắc nghệ thuật trong truyện
– Nêu cảm nghĩ và bài học rút ra
Bài làm tham khảo
“Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày”
Quê hương là mảnh đất thân thương, là mái nhà ấm áp, là nơi tìm về bình yên nhất của mỗi con người. Viết về quê hương, Đào Quốc Thịnh trong truyện ngắn “Quê hương” đã lựa chọn một câu chuyện rất đỗi bình dị để đánh thức những tình cảm thiêng liêng trong mỗi chúng ta. Qua sự thay đổi trong nhận thức của nhân vật “tôi”, tác phẩm làm nổi bật vẻ đẹp của tình bà cháu, tình yêu gia đình và sự gắn bó sâu nặng với cội nguồn.
Quê hương trong câu chuyện hiện lên từ những cảm nhận rất thật của một đứa trẻ. Lần đầu về quê nội thăm bà, nhân vật “tôi” mang theo ánh nhìn của một người đã quen với cuộc sống tiện nghi nơi phố thị. Vì thế, trước những con đường làng lầy lội, món thịt toàn mỡ, bát canh cua nhạt hay bữa cơm thiếu mì chính, “tôi” cảm thấy thất vọng, thậm chí có phần chê bai. Những điều vốn thân thuộc với người dân quê lại trở nên xa lạ trong đôi mắt non nớt của đứa cháu. Chi tiết ấy vừa chân thực vừa gợi suy ngẫm, bởi đôi khi con người dễ dàng đánh giá giá trị của một nơi chốn bằng những gì mắt thấy, tay chạm mà quên mất những tình cảm âm thầm ẩn phía sau.
Bước ngoặt của câu chuyện đến từ lời kể của bà. Bằng những câu chuyện giản dị về tuổi thơ của bố, bà đã vô tình mở cánh cửa ký ức để người cháu nhìn thấy một quê hương khác. Đó là nơi bố từng lớn lên, nơi lưu giữ những tháng ngày thơ ấu, nơi gia đình đã trải qua bao vui buồn. Quê hương bỗng hiện ra không còn là những con đường lầy lội hay những bữa cơm đạm bạc, mà là chiếc nôi đã nuôi dưỡng những người thân yêu nhất. Nhân vật “tôi” bắt đầu hiểu rằng điều làm nên giá trị của một miền quê chính là tình người, ký ức và sự gắn bó. Sự thay đổi ấy diễn ra lặng lẽ nhưng có sức lay động mạnh mẽ: từ chê bai đến thấu hiểu, từ xa lạ đến yêu thương. Khi con người biết nhìn bằng trái tim, những điều bình dị nhất cũng có thể trở thành vẻ đẹp không gì thay thế được.
Nếu lời kể của bà là ngọn lửa đánh thức tình yêu quê hương thì sự ra đi của bà lại khiến ngọn lửa ấy cháy sâu trong tâm hồn nhân vật. Bà không còn, nhưng ký ức về bà vẫn ở lại cùng ánh trăng, lũy tre và những mùa hè nơi quê nội. Hè năm nào “tôi” cũng trở về, dù quê hương đã đổi thay. Sự trở về ấy mang ý nghĩa vượt lên trên một chuyến đi: đó là sự trở về với ký ức, với gia đình, với phần sâu thẳm nhất của tâm hồn. Bà đã trở thành một phần của quê hương, còn quê hương trở thành nơi cất giữ hình bóng bà. Vì thế, tình bà cháu và tình yêu quê hương trong tác phẩm hòa quyện vào nhau, tạo nên một mạch cảm xúc vừa ấm áp vừa man mác buồn. Qua đó, tác giả nhắc mỗi người hãy biết trân trọng những người thân yêu khi họ còn ở bên, bởi thời gian có thể làm đổi thay cảnh vật nhưng chẳng thể xóa nhòa những ký ức được khắc ghi bằng tình yêu.
Làm nên chiều sâu của truyện còn là nghệ thuật kể chuyện giản dị mà tinh tế. Việc lựa chọn ngôi kể thứ nhất, để nhân vật “tôi” trực tiếp kể và hồi tưởng, tạo nên cảm giác chân thực, gần gũi. Những biến chuyển tinh vi trong tâm trạng được bộc lộ tự nhiên, khiến người đọc có thể đồng hành cùng nhân vật qua từng cung bậc cảm xúc. Cốt truyện không nhiều biến cố nhưng giàu sức gợi, tập trung vào một kỷ niệm gia đình và sự thay đổi trong nhận thức của nhân vật. Tình huống truyện được xây dựng tự nhiên, đặt nhân vật vào những hoàn cảnh quen thuộc để từ đó những suy nghĩ về quê hương và gia đình dần được đánh thức. Nhân vật được khắc họa qua lời nói, hành động, cảm xúc và hồi tưởng, nhờ vậy người bà hiện lên tuy không cầu kỳ nhưng vẫn mang vẻ đẹp của một người phụ nữ giàu yêu thương, còn nhân vật “tôi” hiện lên sinh động trong quá trình lớn lên về tâm hồn.
Đáng chú ý, những hình ảnh như ánh trăng, lũy tre, bữa cơm quê không chỉ tạo nên màu sắc thân thuộc cho câu chuyện mà còn trở thành những mảnh ghép của ký ức. Chính những hình ảnh tưởng như nhỏ bé ấy lại có khả năng neo giữ tâm hồn con người với quê hương. Khi bà đã khuất, ánh trăng vẫn còn, lũy tre vẫn còn, quê hương vẫn còn đó, và trong tất cả những gì thân thuộc ấy, bóng dáng người bà dường như vẫn hiện diện. Nghệ thuật lấy cái bình dị để gợi cái lớn lao đã giúp câu chuyện có sức ngân vang vượt khỏi phạm vi một kỷ niệm riêng tư.
Khép lại “Quê hương”, người đọc nhận ra rằng quê hương chẳng ở đâu xa. Đào Quốc Thịnh đã dùng một câu chuyện nhỏ để nói một điều lớn: con người chỉ thực sự hiểu giá trị của cội nguồn khi biết nâng niu những gì từng hiện diện bình dị bên mình. Tác phẩm vì thế không chỉ khiến ta nhớ một miền quê mà còn khiến ta muốn trở về, muốn yêu thương và gìn giữ những người thân yêu đang âm thầm làm nên quê hương trong chính trái tim mình.
🔻 Xem thêm:
