
Cảm nhận về khổ thơ thứ 3 trong bài thơ “Xin mua” của Nguyễn Đức Phước
Xin mua
Bán cho một đĩa vị tha
Mớ ba, mớ bảy cũng là yêu thương
Ngẫm ra muôn sự bình thường
Thế gian đố kỵ ai nhường cho ai?
Bán cho một đĩa nụ cười
Để tôi chia bớt cho người cuộc vui
Ngày qua đã lắm buồn rồi
Ơi cô chủ quán đấy hời tôi xin
Bán cho một đĩa niềm tin
Cho đời, cho bạn, cho mình còn nhau
Thời gian mái tóc đổi màu
Người ơi xin chớ vàng – thau cợt đùa.
Quán đông lắm bán nhiều mua
Tôi kêu khản giọng vẫn chưa tới mình
(Nguyễn Đức Phước, in trong tập thơ “Đêm khát”, NXB Hội Nhà văn, Hà Nội, 2008)
– Mở đoạn:
Giới thiệu được chủ đề của tác phẩm, tác giả và nội dung đoạn thơ
– Thân đoạn:
+ Cảm nhận về nội dung đoạn thơ: Đoạn thơ là khát vọng của tác giả về niềm tin của con người trong cuộc sống, có niềm tin thì mới có thể “còn có nhau”. Chính niềm tin sẽ làm cho con người gắn kết với nhau. Đời người ngắn ngủi, con người xin chớ để vàng thau lẫn lộn, sống thiếu chân tình…
+ Đặc sắc về nghệ thuật của đoạn thơ: ngôn ngữ mộc mạc, cảm xúc chân thành, liệt kê những điều tác giả muốn trao gởi: cho đời, cho bạn, cho mình… để thấy rằng, tác giả mong muốn đem niềm tin đến cho mọi người.
– Kết đoạn:
Đoạn thơ là những yêu thương của tác giả đối với cuộc đời, với con người và gởi đến cho người đọc một thông điệp: hãy sống yêu thương chân thành.
Đoạn văn 200 chữ nêu cảm nhận về khổ thơ thứ 3 trong bài thơ “Xin mua” của Nguyễn Đức Phước
Thơ ca luôn biết cách chạm vào những miền sâu kín nhất của tâm hồn bằng những điều tưởng chừng rất đỗi giản dị. Đọc “Xin mua” của Nguyễn Đức Phước, em đặc biệt lắng lòng trước khổ thơ thứ ba, nơi nhà thơ gửi gắm một khát vọng đẹp đẽ về niềm tin và tình người: “Bán cho một đĩa niềm tin / Cho đời, cho bạn, cho mình còn nhau”. Cách nói “một đĩa niềm tin” vừa mộc mạc vừa giàu sức gợi, khiến niềm tin hiện lên như một món quà cần được trao gửi và nâng niu. Điệp từ “cho” ngân lên ba lần, mở rộng vòng tay từ “đời”, “bạn” đến “mình”, thể hiện ước mong con người biết tin tưởng để giữ nhau lại giữa cuộc đời. Rồi câu thơ “Thời gian mái tóc đổi màu” khẽ gieo vào lòng người đọc một nỗi bâng khuâng về sự trôi chảy của tuổi tác. Bởi vậy, lời nhắn “Người ơi xin chớ vàng thau cợt đùa” càng trở nên thấm thía: hãy biết phân biệt thật giả, đừng đem lòng chân thành đổi lấy sự hời hợt, giả dối. Thể thơ lục bát mềm mại, ngôn ngữ gần gũi cùng giọng điệu thủ thỉ đã làm nên sức lay động sâu xa cho khổ thơ. Đọc xong, em càng trân trọng lời nhắn nhủ về cách sống chân thành, bởi niềm tin được gìn giữ chính là sợi dây níu con người gần lại bên nhau.
