
Phân tích tâm trạng nhân vật trữ tình trong bài thơ “Chân trời” của Nguyễn Nhật Ánh
CHÂN TRỜI
Chân trời ơi
Sao mày xa tít tắp
Đám mây kia bay mãi không dừng
Ngọn gió nọ thổi hoài không nghỉ
Mà chân trời, mày ở đâu?
Tuổi lên năm tôi đi kiếm chân trời
Chân trời ở nơi con diều bay lạc
Nơi cha tôi đi làm ăn xứ khác
Mẹ tôi ngồi trông ngóng cùng tôi
Chân trời của tuổi hai mươi
Mang hình dáng một tà áo mỏng
Nơi mơ ước lẫn cùng tuyệt vọng
Chân trời là cánh cổng màu xanh
Tháng ngày tôi lớn lên nhanh
Chân trời hôm nay vẫn là chân trời cũ
Tôi đi khắp đất đai xứ sở
Lạ lùng chưa, vẫn không gặp chân trời!
Tuổi bốn mươi tôi chợt hiểu ra rồi
Nơi xa nhất là nơi gần gũi nhất
Nếu tôi có đi giáp vòng trái đất
Nơi cuối cùng tôi gặp chính là tôi.
– NGUYỄN NHẬT ÁNH
Gợi ý:
* Tâm trạng nhân vật trữ tình trong bài thơ “Chân trời” của Nguyễn Nhật Ánh:
– Băn khoăn đi tìm kiếm lý tưởng/ bất ngờ với những trải nghiệm thú vị trong hành trình trưởng thành.
– Hạnh phúc khi tìm thấy lẽ sống đích thực.
– Những nét tâm trạng của nhân vật “tôi” được khám phá từ những hình ảnh thân thuộc, giàu sức gợi; lời thơ da diết…
Đoạn văn 200 chữ phân tích tâm trạng nhân vật trữ tình trong bài thơ “Chân trời” của Nguyễn Nhật Ánh
Giữa bao trang viết dành cho tuổi học trò, Nguyễn Nhật Ánh luôn khiến người đọc rung động bởi cách ông chạm vào những cảm xúc rất đỗi bình dị mà sâu xa của con người. Bài thơ Chân trời khép lại bằng dư âm lặng lẽ về hành trình đi tìm ý nghĩa đời mình, đồng thời khắc họa tinh tế tâm trạng của nhân vật trữ tình “tôi” qua từng chặng tuổi tác. Thuở lên năm, “tôi” bước vào cuộc kiếm tìm chân trời bằng ánh mắt trẻ thơ đầy háo hức và hồn nhiên. Chân trời khi ấy thấp thoáng trong cánh diều bay xa, trong dáng cha nơi phương trời mưu sinh, trong ánh nhìn mẹ đợi chờ thăm thẳm. Nỗi tò mò non nớt ấy thấm đẫm hơi ấm yêu thương gia đình. Khi tuổi hai mươi gõ cửa, chân trời lại hóa thành “tà áo mỏng”, thành những ước vọng rực cháy của tuổi trẻ. Tâm hồn “tôi” lúc này vừa say mê, tha thiết, vừa chất chứa bao hoang mang, hụt hẫng trước cuộc đời rộng lớn. Đi qua biết bao miền đất, nếm trải biết bao vui buồn, nhân vật trữ tình vẫn mang trong lòng nỗi khắc khoải chưa nguôi. Để rồi đến tuổi bốn mươi, sau bao năm miệt mài kiếm tìm, “tôi” bỗng lặng người nhận ra: “Nơi cuối cùng tôi gặp chính là tôi.” Khoảnh khắc ấy như một ánh sáng bừng lên sau những tháng năm dài kiếm tìm vô vọng. Từ háo hức, mộng mơ đến trăn trở, chiêm nghiệm rồi vỡ lẽ, diễn biến tâm trạng của nhân vật trữ tình đã tạo nên chiều sâu suy tư cho bài thơ, khiến người đọc thêm thấu hiểu rằng hạnh phúc đôi khi nằm ngay trong chính tâm hồn mình.
