
Phân tích cách cảm nhận của nhân vật trữ tình “anh” về tình yêu trong đoạn thơ trích “Và anh tồn tại” (Lưu Quang Vũ)
… Chỉ một người ở lại với anh thôi
Lúc anh vắng người ấy thường thức đợi
Khi anh khổ chỉ riêng người ấy tới
Anh yên lòng bên lửa ấm yêu thương
Người ấy chỉ vui khi anh hết lo buồn
Anh lạc bước, em đưa anh trở lại
Khi cằn cỗi thấy tháng ngày mệt mỏi
Em là sớm mai là tuổi trẻ của anh
Khi những điều giả dối vây quanh
Bàn tay ấy chở che và gìn giữ
Biết ơn em, em từ miền gió cát
Về với anh, bông cúc nhỏ hoa vàng
Anh thành người có ích cũng nhờ em
Anh biết sống vững vàng không sợ hãi
…“Anh yêu em và anh tồn tại”.
(Trích Và anh tồn tại, in trong Lưu Quang Vũ – Gió và tình yêu thổi trên đất nước tôi, NXB Hội Nhà văn, Hà Nội, 2013, tr. 199-200).
Gợi ý
– Giới thiệu tên, xuất xứ, hoàn cảnh sáng tác đoạn thơ Và anh tồn tại – Lưu Quang Vũ, dẫn dắt nêu vấn đề cách cảm nhận về tình yêu
– Phân tích cách cảm nhận về tình yêu của nhân vật trữ tình qua đoạn thơ:
+ Nội dung: Đoạn thơ thể hiện sự nhận thức của nhân vật trữ tình “anh” về “em” và ca ngợi, trân trọng tình yêu của “em” đối với “anh”. Nhờ tình yêu của “em” mà anh trở thành “người có ích”, “sống vững vàng không sợ hãi” và hơn hết là “anh tồn tại”.
+ Nghệ thuật: Thể thơ tự do; kết hợp giữa biểu cảm với tự sự, nhân vật trữ tình xuất hiện trực tiếp; sử dụng các hình ảnh liệt kê, so sánh và ẩn dụ, ngôn ngữ hàm súc; giọng điệu vừa tâm tình vừa triết lí,…
– Đánh giá: Đây là một trong những đoạn thơ hay viết về đề tài tình yêu đôi lứa của nhà thơ lớn trong nền văn học Việt Nam hiện đại, kết tinh những giá trị nghệ thuật và tư tưởng khi viết về đề tài này.
Đoạn văn nghị luận (200 chữ) phân tích cách cảm nhận của nhân vật trữ tình/ nhân vật “anh” về tình yêu trong đoạn thơ trích “Và anh tồn tại” của Lưu Quang Vũ
Tình yêu đẹp không chỉ khiến con người rung động mà còn có thể trở thành điểm tựa giúp ta mạnh mẽ hơn, biết sống có ý nghĩa hơn giữa những nhọc nhằn của cuộc đời. Với Lưu Quang Vũ, một tâm hồn thơ luôn tha thiết với tình yêu và những giá trị nhân văn, tình yêu còn là sức mạnh nâng đỡ sự sống của con người. Điều ấy được thể hiện sâu sắc trong đoạn thơ trích Và anh tồn tại. Qua lời tâm tình của nhân vật trữ tình “anh”, tình yêu trước hết được cảm nhận như một sự đồng hành, chở che bền bỉ. Khi “anh vắng”, “anh khổ”, “anh lạc bước” hay “cằn cỗi”, “em” luôn ở bên, thức đợi, sẻ chia, đưa anh trở lại và trao cho anh “lửa ấm yêu thương”. Tình yêu còn hiện lên như nguồn sáng hồi sinh tuổi trẻ: “Em là sớm mai là tuổi trẻ của anh”, giúp anh vượt qua “những điều giả dối”, trở nên “có ích”, “sống vững vàng không sợ hãi”. Đặc biệt, câu thơ “Anh yêu em và anh tồn tại” đã nâng tình yêu lên thành một lẽ sống: sự hiện diện của “em” khiến cuộc đời “anh” trở nên có ý nghĩa. Bằng thể thơ tự do, hình ảnh giàu sức gợi, phép liệt kê, so sánh, ẩn dụ cùng giọng điệu tâm tình pha chất triết lí, Lưu Quang Vũ đã thể hiện một quan niệm đẹp đẽ: tình yêu chân thành không chỉ là hạnh phúc mà còn là điểm tựa giúp con người được sống, được trưởng thành và được là chính mình.
