
Trình bày cảm nghĩ về bài thơ “Bên tượng đài chiến sĩ vô danh” của Hà Thiên Sơn
Bên tượng đài chiến sĩ vô danh
Tôi thành kính đặt bông hồng đỏ
Bên tượng đài chiến sĩ vô danh
Trời vào thu ngọn gió mát lành
Tôi thầm gọi các anh trong nỗi nhớ.
Không còn nữa tháng năm máu lửa
Sông núi oằn mình chất chứa niềm đau
Mưa nắng đi qua cuộc sống tươi màu
Và còn mãi trên đầu mây trắng.
Thật trang nghiêm phút giây tĩnh lặng
Trên tượng đài hoa nắng lung linh
Thắp nén nhang thơm tôi kính cẩn nghiêng mình
Trong nắng sớm bình minh vừa rạng!
– Hà Thiên Sơn
I. Mở đoạn
Giới thiệu nhan đề, tác giả và nêu cảm nghĩ chung về bài thơ
II.Thân đoạn:
*Trình bày cảm nghĩ về nét độc đáo của bài thơ trên hai phương diện nội dung và nghệ thuật
+ Về nội dung: Đồng cảm với nỗi xúc động và lòng biết ơn tác giả dành cho những người chiến sĩ vô danh đã hi sinh vì Tổ quốc (“thành kính bông hồng đỏ”, “thắp nén nhang thơm”, “nghiêng mình “,…). Thấm thía về giá trị của hòa bình được đổi bằng xương máu của cha ông (Mưa nắng đi qua cuộc sống đã tươi màu, Trên tượng đài hoa nắng lung linh,..);…
– Về nghệ thuật. Ấn trọng với thể thơ tự do với cách gieo vần, ngắt nhịp linh hoạt, hình ảnh thơ vừa giản dị, vừa giàu sức gợi (bông hồng đỏ, ngọn gió mát lành, may trắng, mưa nắng, bình minh…), giọng điệu trầm lắng, suy tư, ngôn ngữ giản dị, mộc mạc, nghệ thuật nhân hóa, ẩn dụ và tác dụng trong việc thể hiện nội dung.
III. Kết đoạn
Khái quát cảm nghĩ về bài thơ
Đoạn văn nghị luận 200 chữ trình bày cảm nghĩ về bài thơ “Bên tượng đài chiến sĩ vô danh” của Hà Thiên Sơn
Bài thơ Bên tượng đài chiến sĩ vô danh của Hà Thiên Sơn đã khơi dậy trong em niềm xúc động thiêng liêng và lòng biết ơn sâu sắc đối với những người chiến sĩ đã ngã xuống vì độc lập dân tộc. Đọc từng câu thơ, em như cảm nhận được không gian trang nghiêm nơi tượng đài, nơi có “bông hồng đỏ”, có “nén nhang thơm” và cả những phút giây lặng im chất chứa bao niềm thương nhớ. Hình ảnh tác giả “kính cẩn nghiêng mình” không chỉ là hành động tưởng niệm mà còn thể hiện sự tri ân thành kính trước sự hi sinh lớn lao của những con người đã gửi tuổi xuân nơi chiến trường khốc liệt. Càng xúc động hơn khi bài thơ gợi nhắc rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu và nước mắt. Sau những “tháng năm máu lửa”, đất nước đã hồi sinh tươi đẹp dưới bầu trời thanh bình, để “hoa nắng lung linh” rực sáng trên tượng đài và “mây trắng” mãi bay trên bầu trời Tổ quốc. Bằng thể thơ tự do, giọng điệu trầm lắng cùng những hình ảnh giản dị mà giàu sức gợi, bài thơ đã chạm đến trái tim người đọc một cách tự nhiên và sâu sắc. Khép lại bài thơ, trong em vẫn ngân lên niềm biết ơn vô hạn dành cho các anh hùng liệt sĩ và ý thức phải sống đẹp hơn, trách nhiệm hơn để xứng đáng với sự hi sinh cao cả ấy.
