
Phân tích nhân vật câu bé trong truyện ngắn “Gọi giấc mơ về” (Nguyễn Bích Lan) – Đề thi vào lớp 10 tỉnh Quảng Ninh năm 2026
I. ĐỌC HIỂU (4,0 điểm)
Đọc văn bản sau:
GỌI GIẤC MƠ VỀ
Nguyễn Bích Lan
[Tóm tắt phần đầu: Cậu bé vừa chạy theo ba trên bãi biển vừa nhắc về phần thưởng ba đã hứa từ đầu năm học nếu nó đứng nhất lớp, đạt giải nhất thi học sinh giỏi. Nghe lời ba, nó không chỉ học giỏi mà mỗi ngày còn giúp cha mẹ gỡ lưới, phơi lưới, học vá lưới. Ba nó vừa bước chân về phía trước vừa ngoái đầu lại, hai lần đáp “Nhớ!”.]
Ngôi nhà nhỏ của gia đình nó hiện ra thấp thoáng sau rặng thông xanh sẫm. Ba con nó như hai con thuyền chông chành trong bóng tối bỗng thấy ngọn hải đăng dẫn lối vào bờ. Nhưng nó chưa chịu kết thúc cuộc tra vấn dai dẳng của mình. Bây giờ nó phải tranh với cả gió lẫn rặng thông để lời nói bay được lên phía trước mười bước, tới tận tai ba nó.
“Hôm bế giảng con mang ba tấm giấy khen về, ba hỏi con muốn thưởng gì, con nói chẳng muốn gì hết, con chỉ muốn ba thưởng cho chiếc xe đạp mị nị. Ba nói được, con đi chơi Sài Gòn về sẽ có xe đạp! Ba nhớ không?”.
“Nhớ!” – ba nó đáp, như thể chưa lặp lại từ đó tới mấy lần, rồi đưa tay đẩy cánh cổng được ghép bằng những thân tre chẻ đôi. Nó bắt đầu mếu máo: “Thế mà bây giờ ba nói không… không xe pháo… chi hết!”. Giọng nó tắc nghẹn, rồi nó oà khóc trước bậc hiên.
Mẹ nó đang quét sân, buông cái chổi đánh “cạch”, chỉ tay về phía nó, mắng một thồi một hồi: “Mị khóc chi rứa! Mị đi chơi ba tháng trời, về tới nhà là mị hành ba! Mị đòi như đòi nợ! Mị có biết vì sao ba mị thất hứa không? Mị có biết vì sao mị ở chơi nhà o Hà những ba tháng, chứ không phải một tuần như ba mị tính không?
Vì o Hà nuôi mị đỡ ba mẹ mị đó. Ba tháng hè mị đi chơi Sài Gòn, ở nhà ba mị không đi biển được, mẹ mị không bán nổi một con cá, không kiếm nổi một đồng, mị biết không. Mị vào góc buồng mà coi đám lưới khô queo từ khi mị đi chưa gỡ kia! Gạo mị ăn bữa tối nay là gạo được phát đó! Gạo cứu đói đó, mị biết không?
Ba mị đang đau đầu lo chạy tiền cho ba đứa tụi mị đóng học năm nay, mua bút vở năm này mua quần áo năm nay! Xe đạp ư! Mị học đâu thôi đua đòi! Mị chín tuổi rồi chứ bé bỏng gì Khi nào mị mới biết thương cha mẹ hả! Nếu mị không để cho ba mị yên thì mị ra hòn đảo!”…
Nó đưa tay bưng miệng, như thể muốn bịt tiếng khóc của mình lại mà không thể. Nó khóc thút thít qua năm ngón tay, khóc trong nỗi oan uổng của mình, trong sự vỡ vạc về nỗi khổ của cha mẹ, trong sự chấp nhận cái lý do hiển nhiên không còn gì để tranh cãi.
Nó ngồi khóc cho tới khi bốn bên hàng xóm đèn lều đèn lên. Lần đầu tiên nó nhận thấy buổi chạng vạng ở xóm nhỏ không có mùi cá.
[Lược một đoạn: Nhìn ba ngồi im khổ sở trong chiếc ghế gỗ kê bên cửa sổ, cậu bé nhớ lại những buổi tối ở nhà o Hà, xem phim hoạt hình, được có cho đi hóng gió ngoài phố, nhớ vị của que kem mát lạnh, những món ăn thơm phức mà có nấu… Rồi nó chợt hiểu, một kỳ nghỉ hè như thế đối với nó đã đó là một phần thưởng mà hiếm có đứa trẻ con nhà dân chài nào ở làng nó dám mơ tới.]
“Ăn cơm tối xong, nó hầu như không còn thấy ấm ức gì hết. Phụ mẹ dọn bát đĩa xong, nó chạy xuyên qua rặng thông đến nhà thằng bạn thân nhất. Nó bước vào trong nhà bạn, chưa kịp để bạn tỏ nỗi vui gặp lại sau ba tháng hè, nó mở miệng, nói lửng bừng: “Tuệ, tớ đã hứa với cậu, nhưng… tớ chưa có xe đạp… Năm nay ba tớ chưa có tiền mua xe đạp”.
Mẹ của thằng Tuệ đi tới đặt tay lên vai nó bóp nhẹ: “Hai đứa đừng buồn. Bác bớt bệnh rồi. Bác lại có thể còng lưng dệt võng truyền, không để nó phải bỏ học đâu mà lo. Khi nào có xe đạp thì con chở thằng Tuệ đi học đỡ bác…”.
Nó nhìn xuống đôi chân bại liệt teo tóp như hai ống sậy của thằng bạn, suýt nữa lại đổ một cơn khóc oà. Nó muốn nói với bạn rằng nó chỉ tạm thả giấc mơ về chiếc xe đạp đi như thả một con diều, rằng khi nào ba nó có thể ra khơi, nó sẽ gọi giấc mơ về.”
(Tập truyện Những ngọn lửa, NXB Phụ nữ Việt Nam, năm 2025, trang 117-122)
Thực hiện yêu cầu/trả lời câu hỏi:
Câu 1. (0,5 điểm) Phần thưởng cậu bé mong muốn nhận từ cha là gì?
Câu 2. (0,5 điểm) Ghi lại hai lời dẫn trực tiếp trong đoạn văn in đậm.
Câu 3. (1,0 điểm) Phân tích ý nghĩa chi tiết: Nó khóc thút thít qua năm ngón tay, khóc trong nỗi oan uổng của mình, trong sự vỡ vạc về nỗi khổ của cha mẹ, trong sự chấp nhận cái lý do hiển nhiên không còn gì để tranh cãi.
Câu 4. (1,0 điểm) Theo em, vì sao tác giả đặt nhan đề cho truyện là Gọi giấc mơ về?
Câu 5. (1,0 điểm) Từ ước mơ của cậu bé trong truyện, em hãy chia sẻ một ước mơ dành cho người thân yêu và lý giải vì sao em có ước mơ đó.
II. VIẾT (6,0 điểm)
Câu 1. (2,0 điểm)
Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) phân tích nhân vật cậu bé (nó) trong phần cuối văn bản (từ Ăn cơm tối xong, nó hầu như không còn thấy ấm ức gì hết.)
Câu 2. (4,0 điểm)
Viết bài văn nghị luận trình bày suy nghĩ của em về sự sẻ chia trong cuộc sống.
