
Phân tích một số nét nghệ thuật nổi bật của đoạn trích “Quê của mẹ” (Nguyễn Khánh Châu)
QUÊ CỦA MẸ…
Tôi cùng mẹ trở về thăm quê ngoại
Nơi tuổi thơ mẹ lặn lội cơ hàn
Nơi ngoại tôi cứ mỗi vụ đông tàn
Tay cước đỏ, nơi đồng sâu cấy lúa.
Ở nơi đó, những ngày mẹ còn nhỏ
Đuổi bắt ve, nắng cháy những trưa hè
Bị ngoại mắng, đòn roi mẹ chẳng sợ
Vẫn đầu trần, chân sáo chạy khắp thôn
Mẹ lớn lên… rồi bôn ba xuôi ngược
Xa quê nghèo, cũng rất ít về thăm
Nhưng trong tim kí ức những tháng năm
Quê hương đó – in sâu trong tiềm thức.
(Theo Nguyễn Khánh Châu, Văn học và tuổi trẻ, số tháng 3 năm 2023, NXB Giáo dục Việt Nam, 2023, tr.45)
Gợi ý
– Đoạn thơ viết theo thể thơ tám chữ → tạo nhịp điệu đều đặn, hài hòa dễ bộc lộ cảm xúc dâng trào của tác giả.
– Nhịp thơ 3/5 → Tạo âm điệu hài hòa, giúp diễn đạt cảm xúc trữ tình tự nhiên, linh hoạt theo nội dung, làm nổi bật hình ảnh và dòng hồi tưởng trong thơ.
– Giọng thơ nhẹ nhàng, sâu lắng, giàu cảm xúc → Thể hiện tình cảm yêu thương mẹ và sự trân trọng nguồn cội.
– Hình ảnh thơ gần gũi, giàu sức gợi: những hình ảnh cụ thể, chân thực: “tay cước đỏ”, “đồng sâu cấy lúa”, “đuổi bắt ve”, “đầu trần chân sáo”… → Vừa gợi sự lam lũ, cơ cực, vừa khắc họa tuổi thơ hồn nhiên của người mẹ.
– Biện pháp tu từ điệp ngữ… nhấn mạnh sự gắn bó, tình yêu với quê hương…
– Ngôn ngữ giản dị mà giàu cảm xúc → tạo sự chân thành, gần gũi với người đọc, thể hiện cảm xúc của tác giả.
Đoạn văn nghị luận 200 chữ phân tích một số nét nghệ thuật nổi bật trong đoạn trích “Quê của mẹ” của tác giả Nguyễn Khánh Châu
Trong đoạn thơ “Quê của mẹ” của Nguyễn Khánh Châu, nghệ thuật hình ảnh thơ và ngôn từ được sử dụng rất tinh tế, góp phần thể hiện sâu sắc cảm xúc và tư tưởng của tác giả. Bằng thể thơ tám chữ giàu nhạc tính, kết hợp với nhịp thơ 3/5 uyển chuyển, tác giả đã tạo nên một dòng thơ lúc khoan thai, lúc lắng xuống như nhịp của hồi ức đang trở về từ miền xa thẳm. Giọng thơ nhẹ nhàng, sâu lắng, đượm chất tâm tình khiến câu chuyện về một miền quê nghèo vượt lên khỏi những kỉ niệm riêng để trở thành nỗi thương nhớ nguồn cội. Trên nền cảm xúc ấy, những hình ảnh “tay cước đỏ”, “đồng sâu cấy lúa”, “đuổi bắt ve”, “đầu trần, chân sáo” hiện lên vừa chân thực vừa giàu sức gợi. Một bên là dấu vết của nhọc nhằn, cơ cực, một bên là ánh sáng trong trẻo của tuổi thơ, qua đó chân dung người mẹ được khắc họa từ cả những gian lao lẫn vẻ hồn nhiên, đáng yêu. Điệp ngữ “Nơi”, “Ở nơi đó” liên tiếp ngân vang như những nhịp gọi về quê mẹ, nhấn sâu cảm giác gắn bó bền chặt với mảnh đất đã nuôi dưỡng tuổi thơ. Đặc sắc hơn cả là lớp ngôn từ mộc mạc, tự nhiên mà thấm đẫm tình cảm, khiến những hình ảnh đời thường mang sức lay động sâu xa. Nhờ sự hòa quyện giữa nhạc điệu, hình ảnh và ngôn từ, đoạn thơ đã khơi dậy vẻ đẹp của tình mẫu tử, tình quê và nỗi trân trọng sâu sắc đối với cội nguồn trong tâm hồn mỗi con người.
Chủ đề:Hoàn cảnh sáng tác quê của mẹ nguyễn khánh châu, Quê của mẹ Nguyễn Khánh Châu biện pháp tu từ, Quê của mẹ nguyễn khánh châu chủ đề, Quê của mẹ nguyễn khánh châu đọc hiểu, Quê của mẹ nguyễn khánh châu nội dung, Việt bài văn quê của mẹ nguyễn khánh châu, Việt đoạn văn ghi lại cảm xúc về bài thơ quê của mẹ nguyễn khánh châu, Viết đoạn văn Quê của mẹ Nguyễn Khánh Châu
