
Cảm nhận khổ thơ thứ 3 bài thơ “Quê hương” của tác giả Lâm Thị Mỹ Dạ
QUÊ HƯƠNG
(1) Chẳng có gì kỳ diệu
Bằng gương mặt quê hương
Vừa thoáng đường nhăn nếp nghĩ mẹ già
Đã tươi tắn tròn đầy như cô gái
(2) Tôi đứng giữa đồng quê lúa đang mùa gặt hái
Nhớ thời nắng hạn mắt quầng thâm
Đất quê tôi nắng rát mặt người
Gió nam như thổi từ núi lửa
[ … ]
(3) Tôi bỗng nghe niềm vui vang vọng
Trong cánh tay người gặt hái sớm nay
Đồng quê ơi, nắng gió sờn vai
Vẫn hồn hậu giọng cười trong trẻo
(4) Hạt gạo thơm mấy nắng mưa vẫn thế
Vị thật thà bền giữa thời gian
Lòng quê hương trải bày trên cây quả
Thơm dẻo mùa ngô, đồng mía ngọt vàng
(5) Quê hương tôi hiền dịu, mơ màng
Dòng sông xanh nghe bình minh ửng đỏ
Tôi về đây như con bống nhỏ
Được trở về dòng nước buổi sơ sinh
(Lâm Thị Mỹ Dạ, Tác phẩm văn học được Giải thưởng Nhà nước, NXB Hội Nhà văn 2015, tr.160-163)
Gợi ý
– Nội dung:
– Khổ thơ (3) đã thể hiện tình yêu tha thiết và niềm tự hào của tác giả đối với quê hương cùng những con người lao động.
+ Câu thơ “Tôi bỗng nghe niềm vui vang vọng” diễn tả cảm xúc bất ngờ, xúc động của nhân vật trữ tình trước không khí lao động rộn ràng nơi đồng quê.
+ Hình ảnh “cánh tay người gặt hái sớm nay” gợi sự khỏe khoắn, cần cù của những con người đang miệt mài lao động trên cánh đồng quê hương.
+ Hai câu thơ cuối đã khắc họa vẻ đẹp đáng quý của người nông dân: dù “nắng gió sờn vai”, trải qua nhiều vất vả, nhọc nhằn nhưng họ vẫn giữ được sự chân chất, lạc quan với “giọng cười trong trẻo”.
+ Qua đó, tác giả bày tỏ tình yêu tha thiết, niềm trận trọng đối với quê hương và con người lao động.
– Nghệ thuật:
+ Tác giả sử dụng thể thơ tự do, giọng điệu thiết tha…
+ Hình ảnh thơ gần gũi, giàu sức gợi, từ ngữ giản dị, mộc mạc; biện pháp tu từ nhân hóa “đồng quê ơi”… đã diễn tả được không khí lao động rộn ràng, tràn đầy sức sống…
Đoạn văn 200 chữ cảm nhận khổ thơ thứ 3 bài thơ “Quê hương” của tác giả Lâm Thị Mỹ Dạ
Quê hương luôn là miền ký ức đẹp đẽ và thiêng liêng nhất trong trái tim mỗi người. Đọc bài thơ Quê hương của Lâm Thị Mỹ Dạ, người đọc như được trở về với những cánh đồng thân thuộc, gặp lại những con người lao động chân chất và giàu nghị lực. Đặc biệt, khổ thơ thứ ba đã để lại nhiều xúc động khi thể hiện tình yêu tha thiết cùng niềm tự hào sâu sắc của tác giả đối với quê hương. Câu thơ “Tôi bỗng nghe niềm vui vang vọng” diễn tả cảm xúc bất ngờ, rộn ràng của nhân vật trữ tình trước bức tranh lao động đầy sức sống. Niềm vui ấy dường như lan tỏa khắp không gian, ngân vang trong “cánh tay người gặt hái sớm nay”, hình ảnh đẹp gợi lên sự khỏe khoắn, chăm chỉ và cần cù của những người nông dân đang miệt mài làm việc trên cánh đồng quê hương. Càng xúc động hơn khi tác giả hướng ngòi bút đến vẻ đẹp tâm hồn của họ: “Đồng quê ơi, nắng gió sờn vai / Vẫn hồn hậu giọng cười trong trẻo”. Dù phải trải qua biết bao nắng mưa, vất vả, người lao động vẫn giữ được sự chân thành, lạc quan và niềm tin yêu cuộc sống. Cách nhân hóa “đồng quê ơi” kết hợp với giọng thơ thiết tha, hình ảnh giản dị mà giàu sức gợi đã làm nổi bật vẻ đẹp của quê hương và con người nơi đây. Khổ thơ không chỉ giúp người đọc cảm nhận được hơi thở bình dị của làng quê Việt Nam mà còn khơi dậy trong mỗi chúng ta tình yêu, sự biết ơn đối với những con người đang ngày ngày làm nên vẻ đẹp của quê hương.
