
Bài văn trình bày cảm xúc của em về người mẹ hoặc người cha kính yêu của mình
Công cha như núi Thái Sơn,
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.
Một lòng thờ mẹ kính cha,
Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.
Dựa vào nội dung bài ca dao trên, em hãy viết một bài văn trình bày cảm xúc của em về người mẹ hoặc người cha kính yêu của mình.
I. Mở bài
– Dẫn dắt bằng ý nghĩa sâu sắc của bài ca dao “Công cha như núi Thái Sơn…”, khẳng định công ơn dưỡng dục của cha mẹ luôn bao la, thiêng liêng.
– Giới thiệu người mà em muốn viết: mẹ hoặc cha – người luôn hiện diện trong cuộc sống hằng ngày và để lại trong em nhiều tình cảm ấm áp.
– Nêu ấn tượng chung nhất của em về người ấy: sự hiền hậu, tần tảo, nghiêm khắc, bao dung…, đồng thời bày tỏ tình yêu, sự kính trọng của em.
II. Thân bài
1. Vẻ ngoài, tính cách và cuộc sống của mẹ (hoặc cha)
– Miêu tả vài nét nổi bật:
+ Mái tóc (bạc vì sương gió, đen óng, búi gọn sau gáy…),
+ Ánh mắt (ấm áp, thương yêu, nghiêm nghị, lo toan…),
+ Giọng nói (trầm ấm, nhẹ nhàng, ấm áp…),
+ Nụ cười (hiền hậu, dịu dàng, làm em cảm thấy bình yên).
– Hoàn cảnh kinh tế gia đình và công việc mẹ/cha đang làm: sự vất vả, sự chăm chỉ, trách nhiệm với gia đình.
– Tính tình, phẩm chất:
+ Yêu thương, giàu hi sinh, chu đáo, đảm đang;
+ Hoặc mạnh mẽ, bản lĩnh, nghiêm khắc mà giàu lòng yêu thương;
+ Lối sống giản dị, tiết kiệm, chân thật.
2. Tình cảm và sự đối xử của mẹ/cha với những người xung quanh
– Đối với ông bà nội, ngoại: sự hiếu thảo, kính trọng, chăm sóc.
– Đối với chồng/vợ và con cái: tận tụy, quan tâm từng bữa ăn giấc ngủ, dạy dỗ con nên người.
– Đối với họ hàng, làng xóm: hòa đồng, giúp đỡ mọi người, được yêu quý và trân trọng.
3. Những kỉ niệm đáng nhớ giữa em và người mẹ/cha
– Kể 1–2 kỉ niệm xúc động hoặc gần gũi:
+ Mẹ/cha thức khuya chăm em khi em ốm;
+ Dẫn em đến trường ngày đầu tiên;
+ Dạy em bài học quan trọng về nhân cách;
+ Một lần em mắc lỗi và được tha thứ, chỉ bảo.
– Nêu cảm xúc của em khi nhớ lại những kỉ niệm ấy: biết ơn, xúc động, tự hào, thương yêu.
– Bày tỏ suy nghĩ và mong muốn: muốn mẹ/cha luôn mạnh khỏe, mong mình trưởng thành để đền đáp công ơn sinh thành, chăm sóc và làm người mà mẹ/cha tự hào.
III. Kết bài
– Khẳng định lại tình cảm tha thiết, lòng biết ơn sâu sắc của em đối với mẹ/cha – người đã hi sinh cả cuộc đời vì gia đình.
– Liên hệ bản thân: tự nhắc mình chăm ngoan, cố gắng học tập, sống tốt, làm tròn “chữ hiếu” như lời bài ca dao.
– Bày tỏ lời hứa: sẽ luôn yêu thương, trân trọng và dành những điều tốt đẹp nhất cho mẹ/cha.
Bài làm tham khảo
Có những lời ca dao mộc mạc mà sâu lắng, đưa ta trở về với cội nguồn yêu thương của gia đình. Câu ca “Công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra” từ bao đời nay vẫn nhắc nhở mỗi người về công ơn to lớn của đấng sinh thành. Trong cuộc sống của em, người để lại nhiều dấu ấn sâu đậm nhất chính là mẹ, người đã dành cả đời để yêu thương và chăm sóc em bằng tất cả sự dịu dàng và tần tảo.
Mẹ em không còn trẻ, mái tóc đã điểm vài sợi bạc sau những tháng ngày vất vả nuôi con. Ánh mắt mẹ lúc nào cũng chan chứa sự hiền hậu, nhưng ẩn sâu trong đó là những lo toan của cuộc sống. Giọng nói của mẹ trầm ấm, dịu dàng khiến em mỗi khi nghe thấy đều cảm thấy bình yên lạ thường. Nụ cười mẹ hiền hậu, giản dị, đủ để xua tan đi những mệt mỏi trong em sau một ngày dài. Gia đình em không khá giả, mẹ làm công nhân trong một xưởng may gần nhà. Công việc vất vả, bận rộn nhưng lúc nào mẹ cũng chu đáo và kiên trì, chưa bao giờ than thở hay bỏ bê gia đình. Mẹ sống rất chân thành, hiền hòa và luôn dạy em phải biết yêu thương, chia sẻ với mọi người.
Với ông bà ngoại, mẹ luôn hết mực hiếu thảo. Mỗi khi ông bà đau ốm, mẹ đều sắp xếp công việc để về chăm sóc. Với ba và con cái, mẹ luôn tận tụy: bữa cơm nóng hổi buổi chiều, chiếc áo được mẹ cẩn thận gấp gọn, hay những lời nhắc nhở nhẹ nhàng đều thể hiện tình yêu sâu sắc của mẹ dành cho gia đình. Hàng xóm láng giềng ai cũng yêu quý mẹ vì sự nhiệt tình, tốt bụng và tinh tế trong cách cư xử.
Trong trái tim em, có rất nhiều kỉ niệm với mẹ, nhưng có lẽ đáng nhớ nhất là lần em bị sốt cao vào giữa đêm. Mẹ đã thức trắng, đặt khăn lên trán và liên tục ôm em vào lòng để em đỡ mệt. Ánh mắt lo lắng của mẹ khi ấy đến giờ em vẫn không thể nào quên. Hay những buổi tối mẹ ngồi dạy em học, kiên nhẫn chỉ lại từng bài toán dù đã rất mệt sau một ngày dài làm việc. Những kỉ niệm ấy giúp em hiểu rằng tình mẹ vô bờ bến đến nhường nào. Em luôn mong mẹ mạnh khỏe, bớt nhọc nhằn và em sẽ cố gắng học tập thật tốt để mẹ tự hào.
Mỗi khi nhớ đến mẹ, lòng em lại dâng lên những cảm xúc khó tả: biết ơn, yêu thương và trân trọng. Mẹ là điểm tựa, là nguồn động lực để em cố gắng mỗi ngày. Em tự nhắc mình phải sống thật tốt, thật ngoan, làm tròn chữ hiếu như lời bài ca dao xưa đã dạy. Em hứa sẽ luôn yêu thương, kính trọng và làm cho mẹ luôn mỉm cười hạnh phúc.


