
Cảm nhận về vẻ đẹp của nhân vật Nguyệt qua đoạn trích truyện ngắn “Mảnh trăng cuối rừng” (Nguyễn Minh Châu)
Qua tấm kính mờ sương, mảnh trăng nằm giữa những đám mây hiện ra nhợt nhạt, ánh sáng chập chờn, mỗi khi xe xóc hay lượn một vòng, mảnh trăng rung rinh rung rinh, có khi rơi xuống chừng xấp xỉ. Bóng tối của rừng già như một trò chơi của trái tim. Khoảng khuya, trên các ngọn rừng, gió Tây Nam cuốn những đám mây xám xịt về một góc và thổi bay đi. Gió thổi lồng lộng những cành lá ngụy trang trên nóc xe hoen rỉ. Trên đầu chúng tôi, bầu trời đêm phía trên trở nên trong vắt, cao vời vợi, trong sâu thẳm mơ hồ vọng lên tiếng chim kêu. Nhưng ở phía sau rừng, sương trắng cứ tuôn ra từ hư không. Dòng sông bên trái đường bỗng biến mất, chỉ còn lại một màn sương trắng phủ kín, chỉ thỉnh thoảng thấy một ngọn rừng, ngọn núi đá bên kia sông nhô lên, đen kịt giữa một màu trắng xóa.
Xe tôi chạy trên lớp sương bềnh bồng. Mảnh trăng khuyết đứng yên ở cuối trời, sáng trong như một mảnh bạc. Khung cửa xe phía cô gái ngồi lồng đầy bóng trăng. Không hiểu sao, lúc ấy, như có một niềm tin vô cớ mà chắc chắn từ trong không gian ùa tới tràn ngập cả lòng tôi. Tôi tin chắc chắn người con gái đang ngồi cạnh mình là Nguyệt, chính người mà chị tôi thường nhắc đến. Chốc chốc, tôi lại đưa mắt liếc về phía Nguyệt, thấy từng sợi tóc của Nguyệt đều sáng lên. Mái tóc thơm ngát, dày và trẻ trung làm sao! Bất ngờ, Nguyệt quay về phía tôi và hỏi một câu gì đó. Tôi không kịp nghe rõ vì đôi mắt tôi đã choáng ngợp như vừa trông vào ảo ảnh. Trăng sáng soi thẳng vào khuôn mặt Nguyệt làm cho khuôn mặt tươi mát ngời lên và đẹp lạ thường! Tôi vội nhìn thẳng vào đoạn đường đầy ổ gà, không dám nhìn Nguyệt lâu. Từng khúc đường trước mặt cũng thếp từng mảnh ánh trăng…
– Anh nhỉ? Có phải không nhỉ…
– Cô hỏi gì?
– Em hỏi có phải các anh lái xe đi nhiều nơi, chắc hẳn quen biết nhiều người lắm?
– Đời lái xe chúng tôi như vạc ấy, cô ạ! Nay rừng này, mai qua suối kia, nhưng tháng này sang tháng khác vẫn làm bạn với đường, với trăng thôi.
Chẳng biết lúc ấy ai mới móc miệng cho mà tôi bỗng trở nên ăn nói văn vẻ đến thế! Quá nửa đêm, chúng tôi đến gần cầu Đá Xanh thì trăng lặn. Chúng tôi không nói chuyện nữa. Mảnh trăng đã khuất hẳn xuống khu rừng ở sau lưng. Tôi bật chiếc bóng đèn quả dưa cho sáng hơn và bảo Nguyệt:
– Cô chú ý nghe hộ, từ đây đường thường có máy bay.
Nguyệt vẫn thản nhiên ngồi nhìn ra ngoài:
– Anh cứ yên tâm, đoạn này, em quen lắm!.
(Trích Mảnh trăng cuối rừng, Nguyễn Minh Châu – Truyện ngắn, NXB Văn học, Hà Nội, 2003, tr. 54,55)
Gợi ý
Vẻ đẹp của Nguyệt, cả về hình thức lẫn tâm hồn, được khắc họa qua một không gian đầy thơ mộng, huyền bí.
– Vẻ đẹp ngoại hình của Nguyệt:
+ Mái tóc và khuôn mặt Nguyệt: Mái tóc “dày và trẻ trung”, “thơm ngát”, mang lại cảm giác tươi mới, tràn đầy sức sống; khuôn mặt “tươi mát ngời lên” dưới ánh trăng -> vẻ đẹp của Nguyệt không chỉ rõ nét mà còn rất đặc biệt, toát lên sự rạng ngời, thu hút.
+ Sự liên kết với ánh trăng: Cảnh vật xung quanh như ánh trăng, sương mù không chỉ làm nổi bật vẻ đẹp của Nguyệt mà còn tạo ra một không gian lãng mạn, mơ mộng. (Ánh trăng “soi thẳng vào khuôn mặt Nguyệt”, làm cho “khuôn mặt tươi mát ngời lên” và đẹp lạ thường).
– Sự duyên dáng và tự nhiên trong giao tiếp của Nguyệt:
+ Lối nói chuyện tự nhiên, thẳng thắn: “Có phải các anh lái xe đi nhiều nơi, chắc hẳn quen biết nhiều người lắm?” -> điều này thể hiện sự quan tâm, thắc mắc của cô, nhưng cũng không thiếu sự ngọt ngào trong cách giao tiếp.
+ Sự kiên định, tự tin trong lời nói: “Anh cứ yên tâm, đoạn này, em quen lắm” -> sự tự tin, thoải mái trong cách ứng xử của cô, thể hiện tính cách mạnh mẽ, trưởng thành.
– Vẻ đẹp tâm hồn của Nguyệt:
+ Sự dịu dàng và nhẹ nhàng: Nguyệt không chỉ đẹp ở ngoại hình mà còn có tâm hồn trong sáng, sâu sắc.
+ Vẻ đẹp thanh thoát, thần bí: Vẻ đẹp của Nguyệt được làm nổi bật trong một không gian huyền bí, lãng mạn như cảnh đêm, trăng sáng, mây và sương mù, tạo nên một hình ảnh mơ hồ, khó nắm bắt, như những điều bí ẩn từ sâu trong tâm hồn cô.
-> Vẻ đẹp của Nguyệt: sự hòa quyện giữa hình thức và tâm hồn, giữa vẻ đẹp tươi sáng và sự mơ màng, huyền bí. Sự kết hợp giữa vẻ đẹp ngoại hình và tính cách vững vàng tạo nên một hình ảnh nhân vật vô cùng ấn tượng, thu hút mọi ánh nhìn của người kể và người đọc.
Đoạn văn nghị luận 200 chữ cảm nhận về vẻ đẹp của nhân vật Nguyệt qua đoạn trích truyện ngắn “Mảnh trăng cuối rừng” của nhà văn Nguyễn Minh Châu
Nguyễn Minh Châu, cây bút giàu chất trữ tình và luôn hướng ngòi bút vào vẻ đẹp của con người, đã khắc họa thành công hình tượng Nguyệt trong truyện ngắn Mảnh trăng cuối rừng. Qua đoạn trích, Nguyệt hiện lên với vẻ đẹp hài hòa giữa ngoại hình và tâm hồn. Dưới ánh trăng trong vắt, mái tóc cô “thơm ngát, dày và trẻ trung”, khuôn mặt “tươi mát ngời lên”, khiến người lái xe “choáng ngợp như vừa trông vào ảo ảnh”. Ánh trăng dịu dàng đã tôn thêm vẻ đẹp tinh khôi, thanh khiết của cô gái thanh niên xung phong, để Nguyệt hiện ra như chính một “mảnh trăng” giữa đại ngàn. Vẻ đẹp ấy càng trở nên cuốn hút qua cách trò chuyện tự nhiên, chân thành và đầy duyên dáng. Câu hỏi hồn nhiên về những người líi xe cùng lời đáp bình thản: “Anh cứ yên tâm, đoạn này, em quen lắm!” đã bộc lộ sự tự tin, bản lĩnh và tinh thần dũng cảm của một cô gái đã quen đối mặt với hiểm nguy. Dịu dàng mà kiên cường, mộng mơ mà vững vàng, Nguyệt trở thành biểu tượng đẹp đẽ của tuổi trẻ Việt Nam thời kháng chiến. Qua hình tượng ấy, Nguyễn Minh Châu đã gửi gắm niềm tin yêu vào sức mạnh của con người và khẳng định rằng, ngay giữa chiến tranh khốc liệt, vẻ đẹp tâm hồn vẫn luôn tỏa sáng như ánh trăng cuối rừng, trong trẻo, bất diệt và làm ấm lòng biết bao thế hệ.
Chủ đề:Cảm nhận về nhân vật nguyệt trong mảnh trăng cuối rừng, Mảnh trăng cuối rừng của Nguyễn Minh Châu, Mảnh trăng cuối rừng đọc hiểu, Số sánh nhân vật Nguyệt trong Mảnh trăng cuối rừng, Tác phẩm Mảnh trăng cuối rừng, Tóm tắt Mảnh trăng cuối rừng của Nguyễn Minh Châu, Viết đoạn văn 200 chữ cảm nhận về nhân vật nguyệt trong mảnh trăng cuối rừng, Viết đoạn văn nghị luận khoảng 150 chữ cảm nhận về nhân vật nguyệt qua đoạn trích ở phần đọc hiểu
