
Phân tích khổ cuối bài thơ “Ý nghĩ về thành phố lúc vào xuân” của Xuân Quỳnh
Ý nghĩ về thành phố lúc vào xuân
“Hàng trăm năm đã nên bãi sa bồi
Hàng ngàn năm đã nên làng nên xóm
Hàng vạn năm đã nên thành phố lớn
Qua bao đời thành phố có nhà tôi”
Căn phòng tôi ở giữa thành phố lớn
Nhỏ nhoi và ẩn khuất mãi bên trong
Nhưng mùa xuân độ lượng công bằng
Xuân đã đến, tôi nhận vào tất cả
Tôi nghe tiếng rì rào trong kẽ lá
Tiếng mùa xuân đang chuyển nhựa lên cành
Tôi nhìn ra bất chợt một màu xanh
Làm trẻ lại những con đường phố xá
Ngạt ngào hương, ngạt ngào hương trong gió
Xuân đi qua vầng trán những ngôi nhà
Sớm xuân này mặt đất đầy hoa
Những gương mặt rạng ngời sau cửa kính
Bãi ngô mượt, mặt sông Hồng lấp lánh
Một con đường xa tắp ra đi
Chúng tôi nhìn sang phía bờ kia
Lòng thấy khát những phương trời mới lạ
Nhưng nếu tôi nhìn về thành phố
Lại thiết tha như vẫn quay về
Ôi mùi hương sau những ngôi nhà
Những câu chuyện ngày cuối năm đoàn tụ
Công trình mới mọc lên trên đất cũ
Bóng cây bàng, màu áo trẻ con bay
Đòn gánh cong trĩu nặng hai vai
Những bắp cải su hào về phố
Nếu ngày mai tôi không làm thơ nữa
Chắc tôi xa thành phố, nhớ nhiều hơn
Đến bây giờ tôi đã lớn khôn
Với thành phố tôi vẫn là trẻ dại
Thành phố của tôi ơi, Hà Nội
Sẽ có ngày tóc tôi trắng như bông
Đi giữa dòng người, đi giữa tháng năm
Mà thành phố vẫn xanh như thế đó
Lòng tôi lại yếu mềm như trẻ nhỏ
Khát khao đi, hồi hộp mỗi khi về.
– Xuân Quỳnh
Gợi ý
* Nội dung:
– Đoạn thơ nhấn mạnh vẻ đẹp vĩnh cửu của thành phố qua sự đối lập:
+ “Tóc tôi trắng như bông” — dấu hiệu tuổi tác giữa sự chảy trôi của thời gian “đi giữa dòng người, đi giữa tháng năm”
+ “Thành phố vẫn xanh như thế đó” – biểu tượng của sự trẻ trung và sức sống bền bỉ.
– Gợi suy ngẫm về sự tri ân và gắn bó:
+ “Lòng tôi lại yếu mềm như trẻ nhỏ” — hình ảnh so sánh cho thấy tình cảm trong trẻo, vẹn nguyên với thành phố quê hương
+ “Khát khao đi, hồi hộp mỗi khi về” – những từ láy thể hiện tình yêu sâu nặng, bền chặt với quê hương.
* Nghệ thuật: Kết hợp hình ảnh thực và biểu tượng tạo chiều sâu cảm xúc; ngôn từ giản dị, gợi cảm; sử dụng hiệu quả biện pháp tu từ; giọng thơ trầm lắng, suy tư và tha thiết yêu thương.
Đoạn văn 200 chữ phân tích khổ cuối bài thơ “Ý nghĩ về thành phố lúc vào xuân” của Xuân Quỳnh
Tựa như mỗi mùa xuân đều đặt vào lòng người một câu hỏi về sự đổi thay và lưu giữ, khổ cuối của bài thơ “Ý nghĩ về thành phố lúc vào xuân” mở ra một khoảng lặng để người đọc chiêm nghiệm về mối quan hệ bền chặt giữa con người và nơi chốn đã nuôi dưỡng mình. Trong sự vận động bất tận của thời gian, cái “tôi” trữ tình ý thức rõ dấu hiệu tuổi tác qua hình ảnh “tóc tôi trắng như bông”, “đi giữa dòng người, đi giữa tháng năm”, những biểu hiện cho hành trình đời người đang dần trôi về phía sau. Nhưng giữa vòng quay đó, thành phố vẫn “xanh như thế đó”, vẫn trẻ trung, bền bỉ và nguyên vẹn trong vẻ đẹp của sức sống. Sự đối lập tinh tế ấy không chỉ khắc họa quy luật thời gian mà còn tôn lên vẻ vĩnh cửu của thành phố trong cảm thức của nhà thơ. Để rồi đứng trước Hà Nội, lòng người lại “yếu mềm như trẻ nhỏ”, trong veo, thành thật và nguyên sơ như thuở ban đầu. Những từ láy “khát khao đi, hồi hộp mỗi khi về” diễn tả nỗi gắn bó sâu nặng, một tình yêu quê hương thấm vào từng bước chân, từng nhịp đập. Với ngôn ngữ giản dị mà gợi cảm, hình ảnh giàu sức biểu tượng và giọng thơ trầm lắng, Xuân Quỳnh đã khép lại bài thơ bằng một dư vị ấm áp: tình yêu thành phố là thứ bền bỉ vượt qua thời gian, neo vào tâm hồn như một phần máu thịt không thể rời xa.















