
Cảm nhận nỗi nhớ của nhân vật trữ tình trong bài thơ “Tiếng chim tu hú” (Anh Thơ)
Tiếng chim tu hú
Nắng hè đỏ hoa gạo
Nước sông Thương trôi nhanh
Trên đường quê rảo bước
Gió nam giỡn lá cành.
Bỗng tiếng chim tu hú
Đưa từ vườn vải xa
Quả bắt đầu chín lự
Ngọt như nỗi nhớ nhà.
Cha già thêm tóc bạc
Chống gậy bước lên đồi
Thương một mùa vải đỏ
Má hồng con đang tươi.
Có chàng qua dạm ngõ
Bỗng khói lửa ngút trời
Con đi đêm súng nổ
Vải rụng bến sông trôi…
Rồi tiếng chim tu hú
Vang suốt những mùa hè
Con đi dài thương nhớ
Mười năm chửa về quê.
Tu hú ơi tu hú
Kêu hoài chi vườn xanh?
Ta còn đi đi nữa
Như dòng sông trôi nhanh
Nhắn với chim tu hú
Cha già vui đợi mong
Mười năm trong khói lửa
Má con dù nhạt hồng
Nhưng bao nhiêu em gái
Đẹp lên mùa vải chín ven sông!
(Anh thơ, Theo Thơ Bắc Giang thế kỉ XX, NXB Hội Nhà văn, 2002, tr.53)
Gợi ý
– Nỗi nhớ quê hương với không gian rộng, có dòng sông, triền đê và tiếng chim tu hú còn vang vọng trong tiềm thức: “Nắng hè đỏ hoa gạo/ Nước sông Thương trôi nhanh/ Trên đường quê rảo bước/ Gió nam giỡn lá cành/ Bỗng tiếng chim tu hú/ Đưa từ vườn vải xa/ Quả bắt đầu chín lự/ Ngọt như nỗi nhớ nhà”.
– Nỗi nhớ hiện lên cụ thể và không gian hẹp hơn – nhớ gia đình, nơi còn người cha tóc bạc, đang từng ngày “chống gậy bước lên đồi”, hướng ánh nhìn về vùng kháng chiến, nơi ấy có người con gái thương yêu, người con gái bé bỏng “má hồng con đang tươi”. Chiến tranh đã chiếm đoạt cuộc sống thanh bình và hạnh phúc lứa đôi. Người con gái ấy mới hôm qua còn được “Có chàng qua dạm ngõ” mà hôm nay đành chấp nhận một thực tế phũ phàng: “Con đi đêm súng nổ/ Vải rụng bến sông trôi…”.
– Nỗi nhớ quê hương hòa quyện với ý thức về sứ mệnh của người chiến sĩ cách mạng.
Đoạn văn 200 chữ cảm nhận nỗi nhớ của nhân vật trữ tình trong bài thơ “Tiếng chim tu hú” của thi sĩ Anh Thơ
Mỗi miền quê đều lưu giữ trong lòng người những thanh âm và hình ảnh chẳng thể phai mờ. Đọc bài thơ Tiếng chim tu hú của Anh Thơ, ta cảm nhận sâu sắc nỗi nhớ quê hương da diết của nhân vật trữ tình được khơi dậy từ tiếng chim tu hú vang lên giữa mùa hè. Âm thanh quen thuộc ấy như đưa người con xa xứ trở về với quê nhà thân thương, nơi có sắc đỏ của hoa gạo, dòng sông Thương miệt mài chảy, con đường quê lộng gió và những vườn vải đang vào mùa chín ngọt. Càng nhớ quê hương, nhân vật trữ tình càng nhớ những người thân yêu. Hình ảnh người cha già tóc bạc ngày ngày chống gậy lên đồi ngóng đợi con về khiến nỗi nhớ thêm nghẹn ngào, xúc động. Nỗi nhớ ấy còn hướng về người con gái tuổi xuân tươi đẹp, mang theo những ước mơ hạnh phúc còn dang dở vì chiến tranh. Dù phải xa quê suốt mười năm giữa khói lửa, nhân vật trữ tình vẫn mang trong tim tình yêu quê hương sâu nặng và niềm tin vào ngày trở về. Qua đó, bài thơ làm sáng lên vẻ đẹp tâm hồn của người chiến sĩ luôn gắn bó tha thiết với quê hương, đất nước.
