
Phân tích nội dung chủ đề và những đặc sắc nghệ thuật của bài thơ “Khóc giữa chiêm bao” của Vương Trọng
KHÓC GIỮA CHIÊM BAO
Đã có lần Con khóc giữa chiêm bao
Khi hình Mẹ hiện về năm khốn khó
Đồng sau lụt, bờ đê sụt lở
Mẹ gánh gồng xộc xệch hoàng hôn.
Anh em con chịu đói suốt ngày tròn
Trong chạng vạng ngồi co ro bậu cửa
Có gì nấu đâu mà nhóm lửa
Ngô hay khoai còn ở phía Mẹ về.
Chiêm bao tan nước mắt dầm dề
Con gọi mẹ một mình trong đêm vắng
Dù biết lời con chẳng thể nào vang vọng
Tới vuông đất Mẹ nằm lưng núi quê hương.
Con lang thang vất vưởng giữa đời thường
Đâu cũng sống, không đâu thành quê được
Con quê Mẹ cuối chân trời tít tắp
Con ít về từ ngày Mẹ ra đi.
Đêm tha phương Con tìm lại những gì
Với đời thực chẳng bao giờ gặp nữa
Mong hình Mẹ lại hiện về giấc ngủ
Dù thêm lần Con khóc giữa chiêm bao!
– Vương Trọng
Gợi ý
– Về nội dung:
+ Bài thơ khắc họa hình ảnh người mẹ hiện lên thật xúc động trong hồi ức của người con: Mẹ gánh gồng xộc xệch hoàng hôn.
+ Trong chiêm bao, người con nhớ lại những tháng ngày chịu đói suốt ngày tròn, ngồi co ro bậu cửa chờ mẹ về;
+ Con Khóc giữa chiêm bao, nước mắt dầm dề, gọi mẹ một mình trong đêm vắng khi tỉnh giấc ở hiện tại, gợi tình cảm da diết, khắc khoải, nhớ thương dành cho mẹ.
+ Từ đó, người con thể hiện nỗi thấm thía về nỗi đau mất mẹ, về tình cảnh bơ vơ, tội nghiệp khi không còn mẹ Con lang thang vất vưởng giữa đời thường…
– Về nghệ thuật:
+ Thể thơ tự do linh hoạt trong việc thể hiện cảm xúc.
+ Giọng thơ tha thiết, xúc động, nghẹn ngào.
+ Hình ảnh thơ nổi bật cùng những từ tượng hình đặc sắc, giàu sức gợi: Mẹ gánh gồng xộc xệch hoàng hôn, anh em ngồi co ro bậu cửa, nước mắt dầm dề…
+ Sự đan xen giữa mơ và thực, giữa quá khứ và hiện tại, kết hợp linh hoạt biện pháp tu từ ẩn dụ cùng các từ láy gợi hình đã diễn tả trọn vẹn tình cảm, nỗi nhớ của người con: mong được gặp lại mẹ dù chỉ là trong giấc mơ.
Đoạn văn 200 chữ phân tích nội dung chủ đề và những đặc sắc nghệ thuật của bài thơ “Khóc giữa chiêm bao” của Vương Trọng
Khi ký ức bất chợt trở mình trong giấc ngủ, những gì thiêng liêng nhất lại hiện về nguyên vẹn, và nhà thơ Vương Trọng trong Khóc giữa chiêm bao đã chạm tới miền xúc cảm sâu thẳm ấy bằng nỗi nhớ mẹ khắc khoải. Hình ảnh người mẹ hiện lên qua hồi ức người con vừa gần gũi vừa xót xa, với dáng “gánh gồng xộc xệch hoàng hôn” in đậm dấu vết của một đời tảo tần. Ký ức tuổi thơ đói nghèo cũng theo giấc mơ trở lại, khi anh em “ngồi co ro bậu cửa” chờ mẹ trong buổi chạng vạng, khiến nỗi chờ mong như kéo dài đến tận hiện tại. Rồi khi tỉnh giấc, mọi yêu thương chỉ còn là khoảng trống, người con “khóc giữa chiêm bao”, gọi mẹ trong đêm vắng mà không một lời đáp lại, để nỗi đau mất mẹ lan rộng thành cảm giác lạc lõng giữa cuộc đời rộng lớn. Chính vì thế, từng câu thơ như lặng đi trong nỗi buồn, khi người con nhận ra mình “đâu cũng sống, không đâu thành quê được”, bởi quê hương đã hóa thành bóng mẹ nơi xa. Làm nên sức lay động ấy là thể thơ tự do giàu nhịp điệu cảm xúc, giọng thơ tha thiết như lời thì thầm từ đáy lòng, cùng hệ thống hình ảnh giàu sức gợi và những từ láy ám ảnh. Đặc biệt, sự đan xen giữa mộng và thực, giữa quá khứ và hiện tại khiến nỗi nhớ không khép lại, mà cứ ngân dài, thổn thức, như một lời gọi mẹ không bao giờ dứt.
Chủ đề:Chủ đề của bài thơ Khóc giữa chiêm bao, Đọc hiểu bài thơ "Khóc giữa chiêm bao" Vương Trọng, Khóc giữa chiêm bao hoàn cảnh sáng tác, Khóc giữa chiêm bao nhân vật trữ tình, Khóc giữa chiêm bao thể thơ, Mạch cảm xúc của bài thơ Khóc giữa chiêm bao, Nghệ thuật của bài thơ Khóc giữa chiêm bao, Viết đoạn văn nêu cảm nghị của em về bài thơ "khóc giữa chiêm bao" của Vương Trọng
