
Phân tích nhân vật Tân trong đoạn trích truyện ngắn “Những ngày mới” của Thạch Lam
(Tóm tắt cốt truyện: Tân sinh ra trong một gia đình khá giả ở nông thôn. Vì muốn con có cuộc sống sau này tốt hơn, cha mẹ đã gửi Tân đến ở nhà ông chú trên Hà Nội ngay từ khi còn nhỏ tuổi. Tân hết sức chăm học nên năm mười tám tuổi đã tìm được công việc tốt tại thành phố. Tuy nhiên, gặp thời buổi kinh tế khó khăn, Tân bị mất việc làm, phải sống lang thang, vất vưởng mấy tháng trời. Trong tâm trạng chán nản, thất vọng lại thêm nỗi buồn cha mất, mẹ một mình trông nom ruộng nương không xuể, Tân quyết định về quê và bắt đầu cuộc sống mới của một người dân quê).
Đoạn trích sau tái hiện một ngày lao động của Tân ở quê hương.
[….] Chăm chú vào công việc làm, Tân không để ý gì đến cảnh vật chung quanh. Chàng cũng không thấy mệt nữa, tuy ánh nắng chiếu trên lưng nóng rát, và mồ hôi từng giọt rỏ trên trán xuống. Tân chủ ý đưa cái hái cho nhanh nhẹn; mỗi lần bông lúa rung động chạm vào mặt, vào người, mùi lúa chín thơm lại phảng phất lẫn với mùi ra ướt mới cắt. Mùi thơm đó làm chàng say sưa như men rượu. Tân lại cố hết sức gặt, chỉ lo không theo kịp hàng những người thợ khác. Buổi sáng, khi Tân ngỏ ý muốn cầm hái xuống gặt, bọn thợ hái chàng mượn đã mấy hôm nay đều trông chàng mà cười. Một cô gái trong bọn, cặp mắt đen nhí nhảnh dưới vành khăn vuông che kín đầu, nói đùa:
– Ông để mặc chúng tôi, bộ ông thế kia thì gặt được độ ba nẹn lúa.
– Mọi người vui vẻ cười làm Tân cũng cười theo.
[…] Tân tiếc hồi thuở nhỏ không ở thôn quê để được gần gụi với cảnh vật, chàng thích sống bên cạnh những người nhà quê chất phác và mộc mạc. Bây giờ chàng mới biết đến trời đất, đến thời tiết, đến sự thay đổi của mùa nọ sang mùa kia. Một cơn gió hay một cái mầm cỏ đối với chàng đều có ý nghĩa riêng.
Tân không dửng dưng như trước với những cái chung quanh mình. Tâm hồn chàng có liên lạc và rung động cùng với những cảnh vật, chàng có cái cảm giác rằng mình sống.
Buổi chiều, thửa ruộng của Tân đã gặt xong. Cả một cánh đồng chỉ còn trơ cuống ra. Bọn thợ gặt đều thu xếp liềm hái để trở về. Trên con đường vào làng, các lực điền gánh những gánh lúa vàng nặng trĩu.
Mặt trời đã xế phía bên kia đồi. Ở dưới thung lũng, sương mù lạnh trắng xoá lan ra, lẫn với làn khói toả ở chung quanh các làng, Cỏ bên đường đi đã ướt. Về phía xa có ngọn lửa của ai đốt trên sườn rặng núi mờ ở chân trời.
Tân với bọn thợ bước đều trở về nhà, ai nấy yên lặng không nói gì, như cùng kính trọng cái thời khắc của một ngày tàn. Trong cái giờ khắc này, Tân như thấy cảnh vật đều có một tâm hồn, mà lớp sương mù kia là tâm hồn của đất mầu đã nuôi hạt thóc cần cho sự sống của loài người…
(Trích: Những ngày mới, Thạch Lam tuyển tập, NXB Văn học, 2012, tr.189 – 194)
* Giới thiệu nhân vật
* Phân tích nhân vật : Nhân vật hiện lên qua một số phương diện
– Hành động: Tân chú ý đưa cái hái cho nhanh nhẹn; cố hết sức gặt chỉ lo không theo kịp hàng những người thợ khác.
– Cảm xúc, tâm trạng: Thạch Lam chủ yếu khắc hoạ cảm xúc, cảm giác của Tân trong buổi lao động.
+ mỗi lần bông lúa rung động chạm vào mặt … Mùi thơm đó làm chàng say sưa như men rượu.
+ chàng thích sống bên cạnh những người nhà quê chất phác và mộc mạc…cùng với những cảnh vật, chàng có cái cảm giác rằng mình sống
+ Tân như thấy cảnh vật đều có một tâm hồn, mà lớp sương mù kia là tâm hồn của đất mầu đã nuôi hạt thóc cần cho sự sống của loài người ….
* Đánh giá nhân vật và nghệ thuật khắc hoạ nhân vật:
+ Nhân vật Tân hiện lên trong đoạn trích là người yêu lao động gắn bó tha thiết với quê hương, có tâm hồn nhạy cảm, tinh tế. Chỉ khi được hoà mình vào cuộc sống con người và cảnh sắc của nông thôn, Tân mới cảm nhận được hết ý nghĩa của cuộc sống, có được sự bình yên trong tâm hồn.
+ Để khắc hoạ thành công nhân vật, nhà văn sử dụng ngôi kể thứ ba, giọng văn nhẹ nhàng giàu chất trữ tình, nhân vật được thể hiện chủ yếu qua cảm xúc, tâm trạng.
Bài văn phân tích nhân vật Tân trong đoạn trích truyện ngắn Những ngày mới của Thạch Lam
Thạch Lam là cây bút giàu chất trữ tình của văn học Việt Nam giai đoạn 1930 – 1945. Văn chương của ông không tìm đến những biến cố dữ dội mà lặng lẽ soi vào thế giới nội tâm con người bằng sự tinh tế và nhân hậu. Trong truyện ngắn Những ngày mới, nhân vật Tân hiện lên như một tâm hồn đang dần thức tỉnh sau quãng ngày chênh vênh, mất phương hướng. Qua một ngày lao động nơi đồng ruộng quê nhà, Thạch Lam đã khắc họa vẻ đẹp của một con người biết mở lòng với cuộc sống, biết rung động trước thiên nhiên và tìm lại ý nghĩa tồn tại từ lao động bình dị.
Tân từng sống nơi thành phố với một công việc ổn định. Thế nhưng, biến động của cuộc sống đã đẩy chàng vào cảnh thất nghiệp, bơ vơ giữa những ngày tháng khó khăn. Mang theo tâm trạng mỏi mệt và chán chường, Tân trở về quê như tìm lại một khoảng trời yên ả đã từng xa cách từ lâu. Thạch Lam không dựng lên những sự kiện gay cấn để làm nổi bật nhân vật. Ông để Tân xuất hiện giữa cánh đồng lúa, giữa nhịp lao động quen thuộc của người dân quê, rồi từ những điều rất đỗi bình thường ấy, vẻ đẹp tâm hồn chàng trai dần được hé mở.
Giữa buổi gặt nhọc nhằn, Tân hiện lên với sự chăm chỉ và tinh thần hòa nhập chân thành. Dẫu chưa quen việc đồng áng, chàng vẫn chủ động xin cầm hái xuống đồng làm việc cùng mọi người. Hình ảnh Tân “chăm chú vào công việc”, “cố hết sức gặt” đã cho thấy một thái độ lao động nghiêm túc và đầy cố gắng. Chàng không muốn mình trở thành người lạc lõng giữa tập thể lao động cần cù ấy. Từng nhát hái vụng về nhưng bền bỉ như thể hiện khát vọng được góp sức, được sống có ích và được thuộc về một nơi nào đó. Qua những chi tiết giản dị ấy, người đọc cảm nhận rõ sự chuyển biến tích cực trong tâm hồn nhân vật.
Càng hòa mình vào công việc, Tân càng mở rộng lòng để đón nhận vẻ đẹp của thiên nhiên quê hương. Mùi lúa chín hòa cùng hương rạ mới cắt thơm nồng khiến chàng “say sưa như men rượu”. Cảm giác ấy không chỉ là niềm thích thú trước hương đồng gió nội mà còn là sự rung động sâu xa của một tâm hồn đang hồi sinh. Cánh đồng quê bỗng trở nên gần gũi, thân thương biết bao. Gió nhẹ lướt qua, màu lúa vàng trải rộng hay những mầm cỏ ven đường đều khơi dậy nơi chàng niềm xúc động dịu dàng. Từ một người từng sống mỏi mệt và thờ ơ, Tân bắt đầu cảm nhận được vẻ đẹp của cuộc đời từ những điều bình dị nhất.
Khi chiều xuống, trên đường trở về sau một ngày lao động, chiều sâu tâm hồn Tân càng hiện lên rõ nét. Chàng cảm thấy “cảnh vật đều có một tâm hồn”, còn lớp sương mù bảng lảng kia chính là “tâm hồn của đất màu đã nuôi hạt thóc cần cho sự sống”. Những cảm nhận ấy cho thấy sự thay đổi lớn lao trong nhận thức của nhân vật. Thiên nhiên giờ đây không còn là khung cảnh vô tri mà đã trở thành người bạn tri âm, nơi chàng tìm thấy sự gắn bó và bình yên. Sau quãng ngày chơi vơi giữa phố thị, Tân cuối cùng cũng nhận ra giá trị đích thực của cuộc sống nằm ở lao động, ở quê hương và ở sự hòa hợp giữa con người với thiên nhiên.
Làm nên sức hấp dẫn của nhân vật Tân còn là nghệ thuật miêu tả tâm lí đặc sắc của Thạch Lam. Nhà văn sử dụng giọng văn nhẹ nhàng, tha thiết, giàu chất thơ. Mạch truyện diễn ra chậm rãi nhưng chứa đựng nhiều rung động tinh vi. Những chi tiết miêu tả thiên nhiên và cảm xúc nội tâm được đan cài khéo léo, khiến từng biến chuyển trong tâm hồn nhân vật hiện lên tự nhiên và chân thực. Qua đó, người đọc như cảm nhận được nhịp thở êm đềm của làng quê cùng sự thức tỉnh âm thầm trong trái tim một con người từng lạc hướng.
Khép lại đoạn trích, Tân hiện lên như biểu tượng của con người tìm lại chính mình giữa cuộc sống giản dị nơi quê hương. Chàng yêu lao động, yêu thiên nhiên và biết trân trọng từng vẻ đẹp bình thường của cuộc đời. Qua nhân vật ấy, Thạch Lam gửi gắm niềm tin rằng khi con người biết gắn bó với lao động chân chính và mở lòng với cuộc sống xung quanh, tâm hồn sẽ tìm được sự bình yên cùng ý nghĩa đích thực của tồn tại.
Đoạn văn 200 chữ phân tích nhân vật Tân trong đoạn trích truyện ngắn Những ngày mới của Thạch Lam
Quả thực, con người luôn là nơi bắt đầu và cũng là nơi đi đến của văn học. Trong truyện ngắn Những ngày mới, Thạch Lam đã khắc họa thành công nhân vật Tân với một tâm hồn giàu cảm xúc và khát vọng tìm lại ý nghĩa cuộc sống. Từng sống nơi thành phố trong cảnh thất nghiệp, chán chường, Tân trở về quê và dần tìm thấy niềm vui giữa lao động bình dị. Dẫu chưa quen việc đồng áng, chàng vẫn chăm chú gặt lúa, cố gắng theo kịp mọi người bằng tất cả sự chân thành và nỗ lực. Giữa cánh đồng quê, mùi lúa chín thơm nồng, làn gió nhẹ hay lớp sương mờ buổi chiều đều khiến tâm hồn Tân rung động sâu sắc. Thiên nhiên hiện lên gần gũi, như đang sẻ chia và nâng đỡ một trái tim từng lạc lõng. Qua dòng cảm xúc tinh tế của nhân vật, Thạch Lam gửi gắm niềm tin vào giá trị của lao động và quê hương. Chỉ khi con người biết hòa mình vào cuộc sống chân thực, biết yêu những điều bình dị quanh mình, họ mới thật sự tìm thấy sự bình yên và ý nghĩa đích thực của cuộc đời.
🔻 Xem thêm:
