
Phải biết yêu cái gốc gác của mình, cái bệnh xa làng, thiếu quê hương nguy hiểm lắm
I. Mở bài
Giới thiệu vấn đề nghị luận.
II. Thân bài
a. Giải thích vấn đề nghị luận
– Yêu cái gốc gác của mình: là biết trân trọng, tự hào về quê hương, nguồn cội – nơi ta sinh ra, nơi chứa đựng văn hóa, truyền thống, ký ức tuổi thơ và cội rễ tinh thần của mỗi người.
– Bệnh xa làng, thiếu quê hương: là trạng thái lãng quên, thờ ơ hoặc chối bỏ nguồn gốc của mình, chạy theo cái mới, cái xa lạ mà mất đi bản sắc.
– Nguy hiểm lắm: vì khi con người quên đi cội nguồn họ dễ mất phương hướng, đánh mất bản sắc và không còn nền tảng tinh thần để phát triển.
=> Câu nói của nhân vật Tôn khẳng định: yêu và gắn bó với quê hương, cội nguồn là điều cần thiết để con người giữ được bản sắc, nhân cách và ý nghĩa sống.
b. Phân tích, bàn luận:
– Vì sao phải biết yêu cái gốc gác của mình?
+ Quê hương, nguồn cội là nơi nuôi dưỡng tâm hồn, hình thành nhân cách.
+ Là nền tảng văn hóa, là “đất” để con người “mọc rễ” và vươn lên.
+ Người biết yêu quê hương thường sống có trách nhiệm, biết ơn, hướng về cộng đồng.
+ Trong thời đại hội nhập, giữ gìn gốc gác giúp ta không bị hòa tan, không mất bản sắc dân tộc.
– Hậu quả của “bệnh xa làng, thiếu quê hương”
+ Con người trở nên trống rỗng, lạc lõng, dễ bị cuốn theo giá trị vật chất, thực dụng.
+ Mất đi sự gắn kết với dân tộc, dễ đánh mất chính mình.
+ Xã hội nếu ai cũng xa rời côi nguồn thị truyền thống dân tộc bị phai nhạt, bản sắc văn hóa bị xói mòn.
– Biểu hiện của tình yêu gốc gác
+ Trân trọng phong tục, tập quán, ngôn ngữ, văn hóa dân tộc
+ Dù đi xa vẫn hướng về quê hương, góp phần xây dựng nơi chôn nhau cắt rốn.
+ Không chối bỏ, không khinh thường quá khứ hay nơi mình xuất thân.
+ Lan tỏa tình yêu quê hương qua học tập, lao động, nghệ thuật, truyền thông….
c. Mở rộng, liên hệ
+ Thực tế, có nhiều người thành đạt nhưng vẫn luôn hướng về quê hương, như kỹ sư, doanh nhân, nhà khoa học đóng góp cho nơi mình sinh ra.
+ Ngược lại, cũng có người coi thường quê nghèo, mất gốc văn hóa – đó là biểu hiện của “bệnh xa làng” đáng lo ngại trong giới trẻ hiện nay.
+ Liên hệ bản thân
=> Mỗi người trẻ cần tự hào về gốc gác, giữ gìn bản sắc Việt trong học tập, trong cách sống và ứng xử.
III. Kết bài
Khẳng định vấn đề nghị luận.
Bài văn NLXH 600 chữ trình bày suy nghĩ về quan điểm: “Phải biết yêu cái gốc gác của mình” và “Cái bệnh xa làng, thiếu quê hương nguy hiểm lắm”
Trong hành trình trưởng thành của mỗi con người, quê hương và nguồn cội luôn giữ một vị trí đặc biệt thiêng liêng. Đó không chỉ là nơi ta cất tiếng khóc chào đời mà còn là chiếc nôi nuôi dưỡng tâm hồn, bồi đắp nhân cách và hình thành bản sắc của mỗi cá nhân. Bởi vậy, quan điểm: “Phải biết yêu cái gốc gác của mình” và “Cái bệnh xa làng, thiếu quê hương nguy hiểm lắm” đã gợi ra một lời nhắc nhở sâu sắc về ý nghĩa của việc trân trọng và gìn giữ nguồn cội.
Trước hết, “yêu cái gốc gác của mình” là biết trân trọng, tự hào và gắn bó với quê hương, nguồn cội – nơi ta sinh ra và lớn lên. Đó là nơi lưu giữ những giá trị văn hóa, phong tục tập quán, ký ức tuổi thơ và những truyền thống tốt đẹp của gia đình, dòng họ, dân tộc. Ngược lại, “bệnh xa làng, thiếu quê hương” chỉ trạng thái con người thờ ơ, lãng quên hoặc thậm chí chối bỏ nguồn gốc của mình, chạy theo những điều mới mẻ, xa lạ mà đánh mất bản sắc. Khi nói căn bệnh ấy “nguy hiểm lắm”, câu nói đã nhấn mạnh rằng nếu con người quên đi cội nguồn thì dễ trở nên lạc hướng, đánh mất nền tảng tinh thần và bản sắc văn hóa của chính mình. Như vậy, lời nhắc ấy khẳng định rằng tình yêu quê hương, nguồn cội chính là điểm tựa quan trọng để con người giữ gìn nhân cách và ý nghĩa sống.
Quê hương, nguồn cội có vai trò vô cùng quan trọng trong sự hình thành và phát triển của mỗi con người. Trước hết, đó là nơi nuôi dưỡng tâm hồn và hình thành nhân cách. Từ lời ru của mẹ, câu chuyện của bà, đến những phong tục, nếp sống của làng quê… tất cả đều âm thầm bồi đắp nên thế giới tinh thần của mỗi người. Quê hương cũng là nền tảng văn hóa, là “mảnh đất” để con người mọc rễ và vươn lên trong cuộc sống. Người biết yêu quê hương thường sống giàu lòng biết ơn, có trách nhiệm với gia đình, cộng đồng và đất nước. Đặc biệt trong thời đại hội nhập và toàn cầu hóa, khi con người có nhiều cơ hội tiếp xúc với những nền văn hóa khác nhau, việc giữ gìn gốc gác càng trở nên quan trọng. Nó giúp chúng ta mở rộng tầm nhìn mà không đánh mất bản sắc dân tộc, giúp mỗi cá nhân hội nhập mà không bị hòa tan.
Ngược lại, “bệnh xa làng, thiếu quê hương” có thể dẫn đến nhiều hệ quả đáng lo ngại. Khi con người quay lưng với nguồn cội, họ dễ rơi vào trạng thái trống rỗng, lạc lõng về tinh thần. Không có điểm tựa văn hóa và truyền thống, con người dễ chạy theo những giá trị vật chất, thực dụng, đánh mất chiều sâu của đời sống tinh thần. Hơn thế, sự xa rời quê hương còn khiến con người mất đi sự gắn kết với cộng đồng và dân tộc. Nếu nhiều người cùng mang “căn bệnh” ấy, những truyền thống tốt đẹp của dân tộc sẽ dần bị phai nhạt, bản sắc văn hóa cũng có nguy cơ bị xói mòn. Đó chính là lý do vì sao lời cảnh báo về “bệnh xa làng” mang ý nghĩa sâu sắc đối với mỗi cá nhân và cả xã hội.
Tình yêu đối với gốc gác và quê hương có thể được thể hiện qua nhiều cách khác nhau trong cuộc sống. Đó là sự trân trọng và gìn giữ phong tục, tập quán, ngôn ngữ, văn hóa dân tộc; là niềm tự hào khi nói về nơi mình sinh ra; là tình cảm hướng về quê nhà dù đi học tập, làm việc ở bất cứ nơi đâu. Người yêu quê hương không chối bỏ quá khứ, không khinh thường nơi mình xuất thân, mà luôn mong muốn đóng góp để xây dựng quê hương ngày càng tốt đẹp hơn. Nhiều người dù thành đạt ở nơi xa vẫn trở về đầu tư, giúp đỡ quê nhà, góp phần phát triển kinh tế, giáo dục, văn hóa địa phương. Đó chính là những biểu hiện đẹp của tình yêu gốc gác.
Trong thực tế, có không ít tấm gương thành đạt nhưng luôn hướng về nơi chôn nhau cắt rốn, đóng góp trí tuệ và công sức để xây dựng quê hương. Tuy nhiên, bên cạnh đó vẫn có những người, đặc biệt là một bộ phận giới trẻ, đôi khi xem thường quê nghèo, ngại nhắc đến xuất thân của mình hoặc chạy theo lối sống xa lạ mà quên đi cội nguồn văn hóa. Đây là biểu hiện đáng lo ngại của “bệnh xa làng” trong xã hội hiện đại. Vì vậy, mỗi người trẻ cần nhận thức rõ giá trị của nguồn cội, biết tự hào về gốc gác của mình và giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc trong học tập, trong lối sống và trong cách ứng xử hằng ngày.
Yêu gốc gác và gắn bó với quê hương là một giá trị tinh thần bền vững của con người. Khi biết trân trọng nguồn cội, chúng ta không chỉ giữ được bản sắc của mình mà còn có thêm sức mạnh để vươn lên trong cuộc sống. Bởi vậy, mỗi người cần ý thức nuôi dưỡng tình yêu quê hương, gìn giữ truyền thống tốt đẹp của dân tộc, để dù đi xa đến đâu vẫn luôn nhớ rằng mình có một nơi để trở về – đó chính là cội nguồn.
Bài văn 400 chữ
Trong đời sống của mỗi con người, nguồn cội và quê hương luôn là điểm tựa tinh thần bền vững. Dù đi xa đến đâu, con người vẫn cần một nơi để nhớ, để tự hào và để quay về. Bởi vậy, lời nhắc nhở: “Phải biết yêu cái gốc gác của mình” và “Cái bệnh xa làng, thiếu quê hương nguy hiểm lắm” không chỉ là một nhận xét giản dị mà còn chứa đựng ý nghĩa sâu sắc về cách con người giữ gìn bản sắc và giá trị sống của mình.
“Yêu cái gốc gác của mình” nghĩa là biết trân trọng, tự hào và gắn bó với quê hương, nguồn cội – nơi ta sinh ra, lớn lên và được nuôi dưỡng bởi những truyền thống văn hóa tốt đẹp. Đó là mảnh đất chứa đựng ký ức tuổi thơ, phong tục tập quán và những giá trị tinh thần bền chặt của cộng đồng. Ngược lại, “bệnh xa làng, thiếu quê hương” là thái độ thờ ơ, lãng quên hoặc chối bỏ nguồn gốc của mình, chạy theo những điều mới mẻ bên ngoài mà đánh mất bản sắc. Khi nói căn bệnh ấy “nguy hiểm lắm”, câu nói đã cảnh báo rằng nếu con người quên đi cội nguồn thì dễ trở nên lạc lõng, mất phương hướng và đánh mất nền tảng tinh thần của chính mình.
Quê hương có vai trò quan trọng trong việc hình thành nhân cách và tâm hồn con người. Từ những lời ru của mẹ, những câu chuyện của bà, đến những phong tục, nếp sống của làng quê… tất cả đều góp phần bồi đắp nên đời sống tinh thần của mỗi cá nhân. Quê hương cũng là nền tảng văn hóa để con người “mọc rễ” và trưởng thành. Người biết yêu gốc gác thường sống giàu lòng biết ơn, có trách nhiệm với gia đình, cộng đồng và đất nước. Đặc biệt trong thời đại hội nhập, khi nhiều nền văn hóa giao thoa, việc giữ gìn nguồn cội càng giúp con người không bị hòa tan, vẫn giữ được bản sắc riêng của mình.
Ngược lại, khi con người mắc “bệnh xa làng, thiếu quê hương”, họ dễ trở nên trống rỗng và mất đi sự gắn kết với cộng đồng. Việc coi thường quá khứ, xem nhẹ nơi mình xuất thân khiến con người dần đánh mất chính mình. Nếu tình trạng ấy lan rộng, những truyền thống tốt đẹp của dân tộc sẽ bị phai nhạt, bản sắc văn hóa cũng bị xói mòn.
Trong thực tế, nhiều người dù thành đạt ở nơi xa vẫn luôn hướng về quê hương, góp phần xây dựng nơi mình sinh ra. Điều đó nhắc nhở mỗi người trẻ hôm nay cần biết trân trọng nguồn cội, giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc và nuôi dưỡng tình yêu quê hương trong học tập, lao động cũng như trong cách sống hằng ngày.
Yêu gốc gác của mình chính là giữ gìn cội rễ tinh thần của mỗi con người. Khi biết hướng về quê hương và trân trọng nguồn cội, chúng ta sẽ có điểm tựa vững chắc để trưởng thành và vươn xa mà không đánh mất chính mình.
Đoạn văn 200 chữ
Quê hương và nguồn cội luôn là điểm tựa tinh thần sâu sắc của mỗi con người. Vì vậy, quan điểm “Phải biết yêu cái gốc gác của mình” và “Cái bệnh xa làng, thiếu quê hương nguy hiểm lắm” gợi ra một lời nhắc nhở đầy ý nghĩa về việc trân trọng nơi mình xuất thân. “Yêu cái gốc gác của mình” là biết tự hào, trân trọng quê hương, nơi lưu giữ những giá trị văn hóa, truyền thống và ký ức tuổi thơ nuôi dưỡng tâm hồn ta. Ngược lại, “bệnh xa làng, thiếu quê hương” là thái độ thờ ơ, lãng quên hoặc chối bỏ nguồn cội, chạy theo những điều mới mẻ mà đánh mất bản sắc của mình. Khi con người quên đi gốc rễ, họ dễ trở nên lạc lõng, trống rỗng về tinh thần và mất phương hướng trong cuộc sống. Thực tế cho thấy, người biết yêu quê hương thường sống giàu lòng biết ơn, có trách nhiệm với cộng đồng và luôn mong muốn góp phần xây dựng nơi mình sinh ra. Trong khi đó, việc coi thường quá khứ, khinh rẻ quê nghèo là biểu hiện đáng lo ngại của “bệnh xa làng” trong xã hội hiện nay. Vì thế, mỗi người, đặc biệt là người trẻ, cần biết tự hào về gốc gác của mình, giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc và luôn hướng về quê hương dù ở bất cứ nơi đâu.
