
Phân tích hình ảnh thơ mang ý nghĩa tượng trưng thể hiện cảm xúc của tác giả trong 2 khổ thơ trích bài thơ “Bác ơi” – Tố Hữu
Đề: Viết một đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích những hình ảnh thơ được in đậm, mang ý nghĩa tượng trưng thể hiện cảm xúc của tác giả trong hai khổ thơ sau:
Suốt mấy hôm rày đau tiễn đưa
Đời tuôn nước mắt, trời tuôn mưa…
Chiều nay con chạy về thăm Bác
Ướt lạnh vườn rau, mấy gốc dừa!
Con lại lần theo lối sỏi quen
Đến bên thang gác, đứng nhìn lên
Chuông ôi chuông nhỏ còn reo nữa ?
Phòng lặng, rèm buông, tắt ánh đèn!
Gợi ý
– Hình ảnh:
+“ Đời tuôn nước mắt” -> Biểu tượng cho sự đau lòng của nhà thơ.
+ “Trời tuôn mưa” , “ướt lạnh vườn rau” : Cả thiên nhiên cũng không ngoại lệ… về sự ra đi của Bác.
-> Không gian thiên nhiên và con người như có sự đồng điệu.
– Hình ảnh: “phòng im lặng, chuông không reo, rèm không cuốn, đèn không sáng…”
-> Căn phòng trống trơn, lạnh lẽo, cô đơn, khi không còn bóng dáng của Người, không gian trở nên hoang vắng, lạnh lẽo, ngơ ngác.
=> Nỗi mất mát lớn lao về sự ra đi của Bác bao trùm cả thiên nhiên đất trời và lòng người. Bộc lộ nỗi đau xót , tiếc thương của tác giả hay cũng chính là nỗi đau xót, tiếc thương của dân tộc ta.
Đoạn văn 200 chữ
Khi con người đứng trước một mất mát quá lớn, nỗi đau không chỉ vang lên trong tiếng khóc mà còn thấm sâu vào từng cảnh vật, từng khoảng không gian quen thuộc. Trong hai khổ thơ trích bài thơ “Bác ơi”, Tố Hữu đã khắc họa nỗi đau thương vô hạn trước sự ra đi của Bác Hồ bằng những hình ảnh thơ mang ý nghĩa tượng trưng giàu sức gợi. Hình ảnh “Đời tuôn nước mắt” không chỉ là cảm xúc riêng của nhà thơ mà còn là biểu tượng cho nỗi đau chung của cả dân tộc khi mất đi vị lãnh tụ kính yêu. Cùng với đó, “trời tuôn mưa”, “ướt lạnh vườn rau, mấy gốc dừa” khiến thiên nhiên như hòa cùng nỗi buồn của con người, tạo nên sự đồng điệu sâu sắc giữa cảnh và tình. Không gian quen thuộc nơi Bác từng sống nay hiện lên qua hình ảnh “phòng lặng, rèm buông, tắt ánh đèn”, “chuông nhỏ còn reo nữa?”, tất cả đều im lìm, trống vắng, gợi cảm giác cô đơn, lạnh lẽo đến nao lòng. Qua những hình ảnh tượng trưng ấy, Tố Hữu đã bộc lộ nỗi đau xót, tiếc thương vô hạn của mình, đồng thời thể hiện nỗi mất mát lớn lao của cả dân tộc trước sự ra đi của Bác Hồ kính yêu.
