
Bàn về lối sống cho đi
Đề bài: Trong ca khúc Để gió cuốn đi, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn viết: “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng, để làm gì, em biết không? Để gió cuốn đi”. Từ gợi dẫn trên, em hãy viết bài văn nghị luận bàn về lối sống cho đi.
I. Mở bài
Giới thiệu vấn đề nghị luận
II. Thân bài
a. Giải thích vấn đề nghị luận
– Sống trong đời sống cần có một tấm lòng, để làm gì, em biết không? Để gió cuốn đi: Lời gợi dẫn là một đề nghị mỗi người hãy vô tư trao đi yêu thương và sẻ chia đến cuộc đời và con người.
– Cho đi: là chuyển những gì thuộc sở hữu của mình (có thể là vật chất hay tinh thần) sang thành của người khác mà không đổi lấy gì cả.
=> Lối sống cho đi: là lối sống biết quan tâm, sẻ chia không toan tính của con người dành cho cuộc đời.
b. Bàn luận
– Sự cần thiết của lối sống cho đi:
+ Biết sống cho đi bởi cuộc đời còn nhiều mảnh đời bất hạnh, còn nhiều con người khó khăn, thiếu thốn; bởi bản thân mỗi người không toàn diện đủ đầy. Cho đi để khỏa lấp thiếu hụt, cho đi để cuộc sống cân bằng.
+ Khi biết sống cho đi mỗi người sẽ: sống rộng rãi, thanh thản, tốt đẹp hơn; có thêm niềm vui và động lực trong cuộc sống và công việc; được nhiều người yêu mến, tôn trọng; …
+ Khi biết sống cho đi, những mối quan hệ sẽ gần gũi, gắn kết tốt đẹp hơn; xã hội thêm văn minh, tiến bộ, nhân ái.
– Làm thế nào để biết sống cho đi?
+ Cần nhận thức sâu sắc về ý nghĩa cao đẹp của lối sống cho đi.
+ Thường xuyên thực hiện sự cho đi từ những điều nhỏ bé nhất như một ánh nhìn, một lời chia sẻ, động viên đúng lúc…
+ Thực hành lối sống cho đi bằng tâm thế tự nguyện, tình cảm chân thành, vô tư, trong sáng.
c. Mở rộng vấn đề
– Cho đi không mong cầu nhân lại, biết cho đi đúng đối tượng, đúng cách, đúng lúc bằng sự khéo léo nhưng chân thành.
– Phê phán những người chỉ biết nhận mà không biết cho đi, những kẻ trao đi bằng tính toán thực dụng, những kẻ sống lạnh lùng, vô cảm, ích kỉ.
d. Bài học nhận thức và hành động
Mỗi người cần nhận thức sâu sắc về tính tất yếu và cần thiết của lối sống cho đi, đồng thời có những hành động cụ thể để rèn luyện lối sống cho đi mỗi ngày.
III. Kết bài
Khẳng định lại vấn đề nghị luận
Bài văn NLXH 600 chữ bàn về lối sống cho đi
Trong dòng nhạc trữ tình giàu chất suy tư, Trịnh Công Sơn không chỉ để lại những giai điệu đẹp mà còn gửi gắm những triết lí sống sâu sắc. Ca khúc Để gió cuốn đi với câu hát: “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng, để làm gì, em biết không? Để gió cuốn đi.” đã gợi mở một quan niệm sống đầy nhân văn: con người cần biết cho đi, biết sống vì người khác bằng sự chân thành, vô tư và không toan tính.
“Tấm lòng” trong câu hát không chỉ là tình cảm đơn thuần mà còn là biểu hiện của sự yêu thương, sẻ chia, đồng cảm giữa con người với con người. “Để gió cuốn đi” không phải là sự lãng quên, mà là cách nói giàu hình ảnh về một lối sống: trao đi mà không cần giữ lại, không mong được đáp trả. Cho đi ở đây có thể là vật chất, nhưng cao hơn là những giá trị tinh thần như sự quan tâm, lời động viên, hay đơn giản là một cái nhìn cảm thông. Từ đó, có thể hiểu lối sống cho đi chính là lối sống biết yêu thương, biết san sẻ một cách vô tư, trong sáng.
Trong cuộc sống, lối sống cho đi là vô cùng cần thiết. Bởi lẽ, xã hội vẫn còn nhiều mảnh đời bất hạnh, nhiều con người đang cần được giúp đỡ. Không ai là hoàn hảo hay đầy đủ, mỗi người đều có lúc cần đến sự hỗ trợ của người khác. Khi ta biết cho đi, ta đang góp phần bù đắp những thiếu hụt, làm cho cuộc sống trở nên cân bằng và tốt đẹp hơn. Hơn nữa, cho đi không làm ta mất đi, mà ngược lại, còn mang lại cho ta những giá trị tinh thần lớn lao. Người biết cho đi sẽ cảm thấy tâm hồn thanh thản, sống ý nghĩa hơn, có thêm niềm vui và động lực trong cuộc sống. Chính sự sẻ chia ấy cũng giúp con người xây dựng những mối quan hệ bền chặt, gắn bó và đầy tin yêu. Một xã hội mà con người biết cho đi sẽ là một xã hội nhân ái, văn minh và đáng sống.
Tuy nhiên, cho đi không phải là hành động tùy hứng hay hình thức, mà cần được thực hiện đúng cách. Trước hết, mỗi người cần nhận thức rõ ý nghĩa cao đẹp của việc cho đi để từ đó tự nguyện thực hiện. Cho đi không nhất thiết phải là những điều lớn lao; đôi khi chỉ cần một lời hỏi thăm, một sự giúp đỡ nhỏ bé cũng đủ làm ấm lòng người khác. Quan trọng hơn cả là thái độ khi cho đi: phải xuất phát từ tấm lòng chân thành, không vụ lợi, không toan tính. Khi cho đi bằng cả trái tim, ta mới thực sự lan tỏa được giá trị của yêu thương.
Bên cạnh đó, cũng cần hiểu rằng cho đi không đồng nghĩa với sự ban phát mù quáng. Cho đi cần đúng đối tượng, đúng lúc, đúng cách để mang lại hiệu quả tích cực. Đồng thời, cần phê phán những lối sống ích kỉ, chỉ biết nhận mà không biết cho; hay những hành động giúp đỡ mang tính vụ lợi, tính toán. Những con người sống lạnh lùng, vô cảm không chỉ làm nghèo đi đời sống tinh thần của chính mình mà còn khiến xã hội trở nên khô cằn, thiếu vắng tình người.
Nhận thức được ý nghĩa của lối sống cho đi, mỗi chúng ta cần rèn luyện cho mình thói quen sẻ chia trong từng hành động nhỏ mỗi ngày. Hãy biết quan tâm đến những người xung quanh, biết lắng nghe, cảm thông và giúp đỡ khi có thể. Khi mỗi người đều biết sống vì người khác, cuộc sống này sẽ trở nên ấm áp và ý nghĩa hơn rất nhiều.
Lời ca của Trịnh Công Sơn vẫn vang lên như một lời nhắc nhở dịu dàng mà sâu sắc: hãy sống có một tấm lòng và biết cho đi. Bởi lẽ, những gì ta trao đi bằng yêu thương sẽ không mất đi, mà sẽ còn mãi trong cuộc đời, như chính cách mà gió mang hương thơm lan tỏa khắp muôn nơi.
Bài văn 400 chữ
Không phải những điều lớn lao mới làm nên ý nghĩa của một đời người, đôi khi chính những điều lặng lẽ, vô danh lại để lại dấu ấn bền lâu nhất. Một ánh nhìn cảm thông, một bàn tay sẻ chia hay một tấm lòng biết cho đi vô điều kiện, tất cả đều có thể làm ấm lên thế giới này. Chính vì thế, lời ca trong Để gió cuốn đi của Trịnh Công Sơn: “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng… để gió cuốn đi” đã trở thành một lời nhắc nhở sâu sắc về lối sống cho đi, một cách sống đẹp, giàu yêu thương và nhân ái.
“Tấm lòng” là biểu tượng của tình yêu thương, sự sẻ chia giữa con người với con người. Còn “để gió cuốn đi” gợi một thái độ sống vô tư: trao đi mà không giữ lại, không mong nhận lại. Cho đi ở đây không chỉ là vật chất mà còn là những giá trị tinh thần như sự cảm thông, lời động viên, hay một hành động giúp đỡ chân thành. Vì thế, lối sống cho đi chính là lối sống biết yêu thương, biết sẻ chia một cách trong sáng, không toan tính.
Trong cuộc sống, lối sống ấy vô cùng cần thiết. Xung quanh ta vẫn còn nhiều người gặp khó khăn, bất hạnh cần được giúp đỡ. Không ai có thể tự mình hoàn thiện, ai cũng có lúc cần đến sự nâng đỡ từ người khác. Khi ta cho đi, ta đang góp phần làm vơi bớt nỗi đau, bù đắp những thiếu hụt của cuộc đời. Đồng thời, cho đi cũng mang lại niềm vui tinh thần: giúp ta sống thanh thản, có ý nghĩa hơn và được yêu mến, trân trọng. Những hành động sẻ chia dù nhỏ bé cũng có thể làm ấm lòng người khác, gắn kết con người lại gần nhau hơn, góp phần xây dựng một xã hội nhân ái.
Tuy nhiên, cho đi cần đúng cách. Đó phải là sự tự nguyện, xuất phát từ tấm lòng chân thành chứ không phải để vụ lợi hay phô trương. Không nhất thiết phải làm những điều lớn lao, mỗi người có thể bắt đầu từ những việc nhỏ: một lời hỏi han, một sự giúp đỡ kịp thời. Bên cạnh đó, cần phê phán lối sống ích kỉ, chỉ biết nhận mà không biết cho, hay những hành động giúp đỡ mang tính tính toán.
Như vậy, lối sống cho đi không chỉ làm đẹp tâm hồn mỗi cá nhân mà còn làm cho cuộc đời trở nên ấm áp hơn. Hãy biết sống có một tấm lòng và sẵn sàng trao đi yêu thương, bởi những điều ta cho đi chân thành sẽ còn mãi, lan tỏa như cơn gió nhẹ giữa cuộc đời.
Đoạn văn 200 chữ
Giữa nhịp sống vội vã, có những điều giản dị lại mang sức mạnh làm dịu mát tâm hồn con người, đó chính là sự cho đi thầm lặng. Lời ca trong Để gió cuốn đi của Trịnh Công Sơn: “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng… để gió cuốn đi” như một lời nhắc nhở dịu dàng về cách sống đẹp. “Tấm lòng” là biểu hiện của tình yêu thương và sự đồng cảm, còn “để gió cuốn đi” gợi một thái độ sống vô tư, trao đi mà không màng giữ lại hay đòi hỏi hồi đáp. Cho đi không chỉ là những giá trị vật chất mà còn là ánh mắt sẻ chia, lời nói động viên, những hành động nhỏ bé nhưng chân thành. Trong một thế giới vẫn còn nhiều mảnh đời thiếu thốn, lối sống ấy càng trở nên cần thiết, bởi nó giúp con người xích lại gần nhau hơn, làm vơi đi nỗi đau và lan tỏa niềm tin vào điều tốt đẹp. Hơn thế, khi biết cho đi, ta cũng đang làm giàu cho chính tâm hồn mình, tìm thấy niềm vui sâu lắng và ý nghĩa sống đích thực. Tuy vậy, cho đi cần xuất phát từ sự tự nguyện, trong sáng, không vụ lợi. Mỗi người hãy bắt đầu từ những điều nhỏ nhất, để yêu thương được lan tỏa, như cơn gió nhẹ mang hương thơm đi khắp cuộc đời.
