
Phân tích tình cảm của nhân vật trữ tình thể hiện trong đoạn thơ “Tuổi thơ” – Nguyễn Duy
Tuổi thơ
Tuổi thơ tôi bát ngát cánh đồng
cỏ và lúa, và hoa hoang quả dại
vỏ ốc trắng những luống cày phơi ải
bờ ruộng bùn lấm tấm dấu chân cua
Tuổi thơ tôi trắng muốt cánh cò
con sáo mỏ vàng, con chào mào đỏ đít
con chim trả bắn mũi tên xanh biếc
con chích choè đánh thức buổi ban mai
Tuổi thơ tôi cứ ngỡ mất đi rổi
năm tháng trôi qua không bao giờ chảy lại
cái năm tháng mong manh mà vững chãi
con dấu đất đai tươi rói mãi đây này
Người ở rừng mang vết suối vết cây
người mạn bể có chút sóng chút gió
người thành thị mang nét đường nét phố
như tôi mang dấu ruộng dấu vườn
Con dấu chìm chạm trổ ở trong xương
thời thơ ấu không thể nào đánh đổi
trọn kiếp người ta chập chờn nguồn cội
có một miền quê trong đi đứng nói cười
Tuổi thơ nào cũng sẽ hiện ra thôi
dầu chúng ta cứ việc già nua tất
xin thương mến đến tận cùng chân thật
những miền quê gương mặt bạn bè
– Nguyễn Duy
Gợi ý
+ Nỗi nhớ và sự hoài niệm về tuổi thơ: Tuổi thơ gắn với những hình ảnh thân quen, gần gũi: trắng muốt, con sáo mỏ vàng, con chào mào đỏ đít, con chích choè …
+ Tình yêu tha thiết với quê hương và những kỉ niệm tuổi thơ: nuối tiếc vì tuổi thơ đi qua không trở lại “cứ ngỡ trôi qua…năm tháng trôi qua không bao giờ chảy lại”, khẳng định kí ức tuổi thơ luôn đẹp và không bao giờ phai dấu “con dấu đất đai tươi rói mãi đây này”
+ Đoạn thơ sử dụng những hình ảnh thơ gần gũi, thân quen với tuổi thơ của mỗi người, ngôn ngữ giàu cảm xúc. Qua đó hiện lên vẻ đẹp tâm hồn với nỗi nhớ và tình yêu sâu đậm của nhân vật trữ tình với những kí ức tuổi thơ. Từ đó góp phần thể hiện tài năng và tình cảm của tác giả.
Đoạn văn 200 chữ
Có những miền ký ức chỉ cần chạm nhẹ là cả bầu trời tuổi nhỏ bỗng ùa về nguyên vẹn trong tim, và đoạn thơ trích từ bài thơ “Tuổi thơ” của Nguyễn Duy chính là một miền ký ức như thế. Nhân vật trữ tình hiện lên với nỗi nhớ da diết, trong trẻo về những năm tháng ấu thơ gắn bó với làng quê thân thuộc. Tuổi thơ ấy được gợi lại bằng những hình ảnh thiên nhiên bình dị mà giàu sức gợi: “cánh cò trắng muốt”, “con sáo mỏ vàng”, “con chào mào đỏ đít”, “con chích choè đánh thức buổi ban mai”. Những sắc màu tươi sáng và âm thanh quen thuộc đã vẽ nên một thế giới tuổi thơ hồn nhiên, trong lành, thấm đẫm hơi thở đồng quê. Song song với nỗi nhớ là niềm nuối tiếc khôn nguôi khi nhận ra thời gian trôi đi không bao giờ trở lại: “tuổi thơ tôi cứ ngỡ mất đi rồi”. Dẫu vậy, nhân vật trữ tình vẫn khẳng định giá trị bền vững của ký ức tuổi thơ, đó là “con dấu đất đai tươi rói mãi đây này”, in sâu trong tâm hồn, không thể phai mờ. Bằng ngôn ngữ mộc mạc, giàu cảm xúc và hình ảnh gần gũi, đoạn thơ đã thể hiện tình yêu tha thiết với quê hương, với tuổi thơ, một vẻ đẹp tâm hồn trong sáng, sâu lắng, góp phần làm nên dấu ấn riêng của thơ Nguyễn Duy.
Chủ đề:Bài thơ tuổi thơ của Nguyễn Duy đọc hiểu, Bài thơ tuổi thơ của nguyễn duy hoàn cảnh sáng tác, Bài thơ tuổi thơ của Nguyễn Duy sáng tác năm nào, Cảm nhận bài thơ tuổi thơ của Nguyễn Duy, Chủ đề bài thơ tuổi thơ của Nguyễn Duy, Mạch cảm xúc của bài thơ tuổi thơ của Nguyễn Duy, Nhân vật trữ tình trong bài thơ tuổi thơ của Nguyễn Duy, Nội dung bài thơ Tuổi thơ của Nguyễn Duy







